Chương 11: Xa cách

Anh lặp lại: “Tôi có việc về trước. Phiền cô nhắn lại với ông chủ một tiếng. Tôi là Phạm Linh Vận.”

Phạm Tư mím môi, nhíu mày, lắc đầu xua tay, ra hiệu là mình không nghe thấy.

Anh cũng hơi nhíu mày. Có lẽ vì đã uống rượu nên trông anh có phần thả lỏng. Dáng vẻ không còn nghiêm túc cứng nhắc như khi ở bệnh viện.

Anh chống tay trái lên lưng ghế sofa, ghé sát vào cô hơn: “Phiền cô nói với ông chủ Trương một tiếng, Phạm Linh Vận về trước.”

Giọng anh vừa lạnh lùng vừa xa cách, không giống bất kỳ người bạn trai cũ nào của cô. Họ hoặc là dịu dàng, hoặc là ngông cuồng. Còn người này thì lại tạo cảm giác xa cách. Cô gần như có thể thấy được nội tâm đã mất hết mong đợi vào vạn vật của anh.

Bác sĩ nào cũng như vậy sao? Hay chỉ có mình anh như vậy?

Nhưng đôi môi ấm áp của anh, khi kề sát lại gần, có tác dụng chẳng khác gì Hóa Cốt Miên Chưởng. Cô hoàn toàn đứng không vững. Lần này là thật, không phải diễn.

Trong các tiểu thuyết sến súa, có lẽ cô đã ngã vào lòng anh rồi. Nhưng đây là thực tế, anh đã đỡ lấy cô.

Phạm Tư đứng vững lại, gật đầu với anh: “Vâng, được.”

“Cảm ơn cô.” Nói xong, anh quay lại bàn lấy áo vest, cúi xuống nói gì đó với mấy người bạn rồi rời đi.

Lẽ ra vừa rồi cô nên nhân cơ hội sờ anh mới phải. Không chạm được vào người thì sờ áo cũng được mà. Con vịt đến mồm còn để bay mất, càng khiến cô thêm nhớ mong. Môi anh rất mỏng nhưng trông lại rất dễ hôn. Không biết anh đã từng hô hấp nhân tạo cho ai chưa?

Cô có hơi muốn được anh hô hấp nhân tạo cho mình.

Phạm Tư cũng không ở lại nữa. Cô vừa đi ra ngoài vừa nhắn tin cho ông anh, nói mình có việc gấp, tiện thể nhắn lại chuyện Phạm Linh Vận nhờ.

Ông anh trả lời: [Ừ, về cẩn thận nhé.]

Cô cất điện thoại, đi về phía bãi đỗ xe. Lúc nhìn thấy xe của ông anh cô còn thấy lạ, không phải anh ấy nói vợ bị ngã sao?

Phạm Tư tiến lại gần hơn thì thấy anh ấy ngồi ở ghế lái, còn ghế phụ là cô đồng nghiệp cô vừa gặp. Bàn tay đan vào nhau của họ trông thật bắt mắt.

Bảo sao cô ta lại đến đây? Hóa ra là vậy.

Họ không thấy cô, vẫn đang nói chuyện thì thầm.

Phạm Tư bỗng nổi hứng trêu chọc. Cô đi tới gõ cửa kính xe. Hai thân thể đang tựa vào nhau vội bật ra, tay cũng buông lỏng.

Đèn không sáng, cô không thấy rõ vẻ mặt của ông anh lúc nhìn thấy cô. Nhưng có thể tưởng tượng là sẽ không dễ coi chút nào.

Cô hot girl không động đậy. Ông anh xuống xe, kéo Phạm Tư ra một bên: “Không phải em định về rồi à?”

Cô quay đầu nhìn vào trong xe, cười nói: “Em còn chẳng thấy cô ấy ra ngoài lúc nào. Nếu là từ lúc anh đi thì cũng được hai mươi phút rồi đấy. Anh được thật.”

Anh ấy cuống lên: “Em nói linh tinh gì thế? Chỉ là bạn bè bình thường thôi!”

“Ồ, bạn bè bình thường mà sờ đùi nhau, đỉnh thế.”

Chắc anh ấy thấy không lừa được nữa nên cũng chẳng buồn giải thích: “Giữ bí mật giúp anh được không?”