Chương 10: Cỏ hương bài

Khi bài hát đến cao trào thì có một người đồng nghiệp của Phạm Tư ghé qua. Cô ấy giỏi hơn cô, trên Toptop sở hữu hơn mười triệu người follow. Video ra mắt được hơn sáu triệu lượt thích. Cô đã xem rồi. Video quay đẹp, nhạc nền chọn hay, công ty quản lý lăng xê mạnh, người lại còn xinh đẹp. Quả thật rất xứng đáng.

Ông anh của cô qua ôm cô ấy một cái, rồi bảo nhân viên phục vụ đưa cô ấy đến bàn cạnh cô.

Cô ấy nhìn thấy Phạm Tư, vẻ mặt có vẻ không tin lắm, cứ liếc nhìn về phía cô mấy lần rồi vẫn bước tới hỏi: “Phạm hoàng đế?”

Phạm Tư cười: “Trùng hợp quá.”

Cô ấy cũng cười. Mối quan hệ của cả hai chưa đủ thân để cô ấy có thể tự tiện ngồi xuống, nên chỉ đứng nói vài câu khách sáo, xong rồi thì vẫy tay tạm biệt. Cô nhìn theo cô ấy ngồi lại bàn bên cạnh.

Ông anh của cô đây là muốn lăng xê cậu em đang hát trên sân khấu à, mời nhiều người đến vậy.

Khi những nhân vật lớn lần lượt xuất hiện, Phạm Tư không muốn ở lại nữa. Nhưng vì có Phạm Linh Vận ở đây nên cô lại không nỡ đi.

Cô chống cằm nhìn anh trò chuyện với bạn bè. Anh không nói nhiều, phần lớn thời gian chỉ lắng nghe. Ngay cả dáng vẻ lắng nghe cũng toát ra một sự điềm tĩnh.

Hầu kết của anh khá rõ, lúc uống rượu gân cổ cũng nổi lên thấy rõ. Cô thật muốn cắn một phát vào cổ anh.

Phạm Tư đang mải mê suy nghĩ vẩn vơ thì bị ông anh vỗ vai một cái. Cô đành tiếc nuối thu lại ánh mắt đang nhìn Phạm Linh Vận để quay sang anh ấy.

Ông anh nói với cô: “Vợ anh gọi điện bảo bị ngã. Anh phải về xem một lát. Em trông chừng ở đây giúp anh nhé. Nhiều nhất một tiếng là anh về.”

“Vâng, anh đi đi.”

Ông anh lại vỗ vai cô: “Cảm ơn nhé.”

Lần này thì kế hoạch chuồn sớm của cô phá sản rồi. Cô đổi chỗ ngồi để có thể bao quát toàn bộ quán bar. Chỉ là cô có thể nhìn thấy người khác thì người khác cũng thấy được cô. Đột nhiên cô lại trở nên nổi bật.

Trong vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình, chỉ thiếu duy nhất ánh mắt của Phạm Linh Vận. Chắc cô tiện thật, cứ thích kiểu người không thích mình, lại càng muốn theo đuổi anh hơn.

Một lát sau, Phạm Linh Vận gọi phục vụ, nói gì đó với cậu ta. Sau đó cậu phục vụ chỉ về phía cô.

Cô còn đang đoán xem họ nói gì thì Phạm Linh Vận đã tiến về phía cô, gật đầu chào rồi nói: “Phiền cô nói với chủ quán một tiếng, Phạm Linh Vận có việc nên về trước. Có dịp sẽ gặp lại sau.”

Phạm Tư nghe được. Nhưng xung quanh ồn ào quá, nên cô hoàn toàn có thể giả vờ không nghe thấy gì. Thế là cô rướn người về phía trước, ghé sát vào anh: “Gì cơ?”

Anh cũng đến gần cô hơn chút. Chiếc áo sơ mi không rõ màu đen hay xanh đậm che đi l*иg ngực anh, chỉ cách chóp mũi Phạm Tư vài centimet. Cô ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, mùi cỏ hương bài. Còn có một chút mùi rượu, một chút mùi thuốc lá.