Trăng sáng, sao thưa. Ánh trăng len qua lớp giấy cửa sổ mỏng manh, rọi lên chiếc giường nhỏ.
Bạch Uyển ôm chặt Phùng di nương, cơ thể mềm mại khẽ dựa vào lòng bà, cọ má lên vai như chú mèo nhỏ tìm hơi ấm.
Phùng di nương vuốt ve gương mặt đang nóng bừng của nàng, dịu dàng khuyên bảo: "Ngày mai con đừng ra ngoài hái thuốc nữa. Cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đã."
Hái thuốc? Bạch Uyển khẽ sững lại, thoáng chốc như không hiểu mình đang ở thời điểm nào. Mãi một lúc sau, nàng mới nhỏ giọng đáp lời.
Di nương nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, còn Bạch Uyển thì mở mắt nhìn trần nhà, trằn trọc mãi chẳng thể chợp mắt.
Trái tim trong l*иg ngực nàng vẫn đập dồn dập. Nàng thử cử động tay chân, cảm nhận từng đầu ngón tay, từng hơi thở. Rõ ràng, nàng đã thật sự trở về.
Gió lạnh đầu đông len qua khe cửa chưa dán kín. Bạch Uyển kéo chặt tấm chăn đã sờn, rúc sâu vào lòng di nương, cố tìm chút bình yên.
Ban đầu nàng không biết đây là năm nào. Nhưng nhờ câu di nương nhắc đến việc hái thuốc, ký ức kiếp trước mới ùa về.
Theo những gì từng trải qua, đúng vào ngày mai, nàng cố gắng chống đỡ cơ thể yếu ớt để lên núi hái thuốc. Giữa đường, nàng gặp trận tuyết lớn bất ngờ, trượt chân ngã xuống sườn núi, gãy một chân. Sau đó, dân làng cứu nàng về, nàng phải dưỡng thương thật lâu mới bình phục.
Cũng trong những ngày nàng dưỡng chân, Bạch gia đã xảy ra chuyện động trời.
Con gái nhà họ Bạch vâng chiếu chỉ gả vào Ninh Vương phủ.
Quảng Lăng Bá phủ chỉ có hai cô con gái đến tuổi cập kê. Gả cho thân vương cao quý, tất nhiên không thể tới lượt một thứ nữ như nàng.
Hơn nữa, lúc đó nàng đang nằm liệt giường, người nhà dù muốn lợi dụng cũng không nghĩ đến nàng.
Ngày Bạch Hành xuất giá, cả phủ lặng như tờ, không trống không nhạc. Một tháng sau, Bạch Hành trốn khỏi Ninh Vương phủ.
Tất cả tỳ nữ theo nàng ta vào phủ đều bị ban chết. Từ trên xuống dưới, ai nấy đều sống trong nỗi hoảng sợ.
Sau đó, Bạch Hành không còn mang cái tên ấy nữa. Nàng ta đổi thành “Bạch Nhụy”, xưng là thứ nữ ruột thịt được nuôi ở quê, là em gái sinh đôi của trưởng nữ Bạch Hành. Còn “Bạch Hành” mà mọi người biết, từ lâu đã thành tro bụi trong trận hỏa hoạn bí ẩn ở Ninh Vương phủ.
Chỉ đến lúc ấy, Bạch Uyển mới hiểu rằng chiếu chỉ ban hôn kia bề ngoài là ban ân, thực chất là xung hỉ.
Bởi khi đó Ninh Vương trọng thương, lúc được đưa về kinh người ta đã tiên đoán khó sống nổi.
Quan viên Khâm Thiên Giám xem thiên tượng, dâng tấu lên thánh thượng: phải dùng một cô nương họ Bạch để xung hỉ, mới có thể gặp hung hóa cát.