Chương 4: Trọng sinh trong đêm tuyết lạnh

“Á!”

Một tiếng kêu thê lương xé lòng vang lên xé toạc màn đêm tĩnh mịch.

Bạch Uyển bật dậy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, y phục ướt đẫm dính chặt vào người, gió từ ngoài cửa sổ lùa vào thổi qua, lạnh buốt thấu xương.

Cơn đau bỏng rát ấy như vẫn còn thiêu đốt, tựa hồ nàng vẫn đang chìm trong biển lửa của kiếp trước.

Nàng ôm ngực, thở dốc từng hơi, l*иg ngực nhói buốt. Nỗi tuyệt vọng và đau đớn khắc sâu trong linh hồn vẫn chưa tan đi, khiến nàng nhất thời không thể phân biệt được mình đang ở đâu.

“Bình Nhi? Bình Nhi?”

Một bóng người cầm đèn chạy tới, vội khoác chiếc áo dày lên người nàng, quấn kín rồi lo lắng nói: “Con bé này, con mở cửa sổ thế kia, cẩn thận cảm lạnh!”

Đây... là mơ sao? Sao nàng lại nghe được giọng của di nương?

Bạch Uyển ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn rõ gương mặt hiền hòa ấy. Nước mắt lập tức tràn ra, nàng nhào vào lòng Phùng di nương, bật khóc nức nở.

Di nương vỗ về: “Chuyện gì vậy? Sao lại khóc thảm thương thế?”

Bạch Uyển không nói nổi một câu, chỉ vùi đầu vào lòng di nương, nước mắt như suối trào.

Phùng di nương vừa khép cửa sổ lại, vừa cười nhẹ trách yêu: “Lớn thế này rồi mà còn làm nũng.”

Bạch Uyển lắc đầu, cắn chặt môi. Nàng không ngờ mình thật sự trọng sinh... trở về lúc di nương vẫn còn sống!

Cảm xúc trong lòng cuồn cuộn, như vừa thoát khỏi biển lửa nhưng lại bị đẩy vào cơn lạnh buốt của thực tại. Toàn thân nàng run rẩy không ngừng, đầu óc càng lúc càng choáng váng.

Phùng di nương đặt tay lên trán nàng, vừa chạm vào liền hoảng hốt, vội đỡ nàng trở lại giường.

Sờ thấy quần áo lạnh toát dán vào người tiểu nữ, di nương áy náy thở dài: “Mai ta sẽ vào xin phu nhân cấp thêm than củi và chăn đệm. Lượng đồ năm nay phát xuống, nhiều nhất cũng chỉ đủ dùng một tháng thôi.”

Đồ mùa đông Trịnh thị phân phát mỗi năm ít đến đáng thương. Muốn đủ dùng cả mùa đông, hai người phải tự bỏ tiền ra đổi từ người dưới mới tạm thời cầm cự được.

Năm nay rét đến sớm, mới cuối tháng mười mà đã có tuyết, một đêm gió lạnh thổi băng cả căn phòng.

Tỳ nữ Trúc Linh bưng chậu nước nóng bước vào, vừa than thở vừa nói: “Hôm qua nô tỳ đi xin thêm đồ mùa đông, vậy mà bị người ta ném cho hai tấm chăn mỏng, còn bảo phải đợi phát xong cho các phòng lớn rồi mới đến lượt chúng ta.”

Phùng di nương khẽ thở dài: “Thôi, mai lại đi hỏi. À, cửa sổ kia phải dán lại, tối gió lớn thế này, có nhiều than cũng vô ích.”

Trúc Linh vâng lời, đặt vật nặng lên mép cửa sổ để giữ kín, chờ đến sáng sẽ dán lại cho chắc chắn.