Chương 50: Nhìn trộm

Nghiệt đồ không thèm để ý đến ông, tự mình bỏ đi. Hứa Nhất Phàm chắp hai tay sau lưng, chậm rãi đi xuống núi như một ông già đi dạo.

Hắn muốn đi dạo một chút.

Dù sao đến Tiên Hạo Tông lâu như vậy rồi mà hắn vẫn chưa đi dạo đàng hoàng lần nào.

Những nơi như sân luyện võ, diễn võ đường có nhiều đệ tử, hắn không muốn đến. Các đệ tử trong tông môn nhìn hắn cứ như nhìn khỉ vậy, xem xong lại lén lút chỉ trỏ, những nơi này hắn không thích đi. Nghĩ một lát, hắn bèn đi về phía Ngự Thú Đường, kết quả thật trùng hợp, phía trước bỗng nhiên xuất hiện một bóng hình thon dài mảnh khảnh, mái tóc đen mềm mại của người kia bay trong gió, chỉ một bóng lưng thôi cũng đã là ngàn vạn phong cảnh.

Là Nhàn Thanh Lâm.

Có lẽ ánh mắt của hắn quá nóng rực, Nhàn Thanh Lâm đột nhiên dừng bước, quay đầu lại nhìn, trên mặt thoáng qua sự bất ngờ.

Hứa Nhất Phàm nhìn lén bị bắt quả tang, có chút xấu hổ dời tầm mắt đi, nhưng lại bất chợt nhớ lại lúc sáng ở Tông Đường, đối phương trả lại nhẫn, nói bên trong có thịt, nghĩ rằng có thể hắn thích ăn, cậu đã nhặt rất nhiều.

Lời này Hứa Nhất Phàm ngẫm nghĩ một lát, luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

Sao tiểu mỹ nhân biết hắn thích ăn thịt? Bọn họ cũng chưa từng ăn cơm cùng nhau.

Có phải vì thấy hắn béo nên nghĩ rằng thân hình toàn thịt này của hắn là do ăn mà ra chăng?

Nghĩ như vậy, Hứa Nhất Phàm buồn bực không vui, cảm thấy mình lại bị ghét bỏ rồi.

Hắn không phục, lại quay lại nhìn, hung hăng lườm Nhàn Thanh Lâm một cái.

Nhàn Thanh Lâm thấy vậy, miệng mấp máy. Lúc trả nhẫn, cậu không nói câu nào cả, vậy mà đối phương lại không hiểu sao có chút không vui, cái miệng nhỏ chu lên thật cao. Cậu định hỏi, thế nhưng không biết nghĩ đến điều gì, một lát sau khóe miệng cậu khẽ nhếch lên, rồi lại xoay người tiếp tục đi về phía Ngự Thú Đường, dường như là không thèm để ý đến Hứa Nhất Phàm.

Lần này Hứa Nhất Phàm càng tức hơn, hắn lặn lội đường xa đưa đan dược, tặng phù lục, kết quả người ta không thèm ngó ngàng đến mình.

Trước đây còn nói với hắn vài câu!

Bây giờ một lời chào hỏi cũng không có.

Thái độ gì đây?

Hứa Nhất Phàm hừ mạnh một tiếng qua lỗ mũi. Phàm là người có chút khí phách, lúc này phải nhổ toẹt một bãi vào bóng lưng của đối phương, sau đó phóng khoáng quay người rời đi. Hứa Nhất Phàm tự cho mình là một người đàn ông cương trực ngay thẳng, hắn mà còn để ý đến Nhàn Thanh Lâm nữa thì hắn là lợn!

Mẹ nó.

Hứa Nhất Phàm hậm hực nghĩ.

Thế nhưng ngày hôm sau...

Nhàn Thanh Lâm đang nhổ cỏ dại trong vườn linh thực. Là đại đệ tử của trưởng lão, lẽ ra phải tôn quý, không cần phải làm những việc vặt vãnh như thế này nữa, nhưng đây là nhiệm vụ đã nhận từ trước, linh thạch cũng đã được cậu ứng trước tiêu hết rồi. Thật ra không làm cũng được, đường chủ Nhiệm Vụ Đường cũng không dám truy cứu, nhưng rốt cuộc vẫn không hay. Nhàn Thanh Lâm nghĩ sẽ làm xong việc này rồi mới theo Thất trưởng lão tu luyện.

Thất trưởng lão không phản đối, thậm chí còn rất ủng hộ.

Trong vườn linh thực có một số linh thảo quý giá, cỏ dại trong đó cũng không phải là cỏ dại thông thường ở dưới trần gian, cỏ dại trong vườn linh thực cần phải dùng linh lực để nhổ mới có thể trừ tận gốc mà không làm tổn thương đến linh thảo bên cạnh. Công việc này đòi hỏi sự cẩn thận, không được phép có một chút sơ suất nào. Nhưng Nhàn Thanh Lâm đã quen việc, quen tay hay việc, ngày thường một mảnh đất như vậy cậu chỉ cần mất hai tiếng là xong, vậy mà hôm nay đã qua ba khắc rồi mà vẫn chưa làm xong một nửa.

Trong lúc đó, cậu đã vô số lần không dấu vết nhìn về phía bụi cỏ cách đó không xa. Giữa bụi cỏ hỗn loạn đột ngột thò ra một cái đầu, người đó còn lấy mấy cành cây che trước mặt, một đôi mắt gian xảo cứ nhìn cậu chằm chằm, nhìn đến mức toàn thân Nhàn Thanh Lâm không được tự nhiên, nhưng đồng thời, cậu càng khẳng định được suy đoán trong lòng mình.

"Lão đại, chúng ta đang làm gì vậy?" Ma thực ở bên cạnh, lúc thì nhìn Nhàn Thanh Lâm đang bận rộn trong ruộng linh thảo, lúc lại nhìn lão đại đang trốn trong bụi cỏ, không hiểu lão đại nhà mình đang làm gì.

Hứa Nhất Phàm trừng mắt nhìn nó: "Ngươi nói nhỏ thôi! Bị phát hiện thì ta còn mặt mũi nào nữa?"

"Vậy chúng ta đang làm gì vậy?"

"Nhìn trộm! Rõ ràng như vậy mà ngươi cũng không nhìn ra hả?" Dù có cứng miệng đến đâu, Hứa Nhất Phàm cũng không thể không thừa nhận, tiếp xúc với Nhàn Thanh Lâm càng nhiều, hắn càng không kiểm soát được mà nhớ nhung người này, dù chỉ mới một ngày không gặp.

"Nhìn trộm?" Hai chiếc lá non xanh mướt của ma thực lay động, giọng điệu rất lo lắng: "Lão đại, người làm vậy trông chúng ta biếи ŧɦái lắm đó!"

"Ta biết." Hứa Nhất Phàm thở dài một tiếng, vẻ mặt rất phiền não, nói: "Nhưng mà hắn thật sự quá đẹp, một ngày không gặp ta đã sốt ruột đến mức muốn cào tường rồi. Nhưng ngươi cũng biết đấy, nếu ta đường đường chính chính mà nhìn, chắc chắn hắn sẽ biết ta có ý với hắn. Một khi hắn biết một người có tư chất hơn người, căn cốt kỳ giai có hy vọng trở thành tu sĩ Đại Kiếp như ta lại để ý đến hắn thì chẳng phải hắn sẽ đắc ý lắm sao? Ta không thể nhìn thấy bộ dạng đắc ý vênh váo của hắn được."

Nhàn Thanh Lâm: "..."

Sắc mặt Nhàn Thanh Lâm quả thực là một lời khó nói hết, biểu cảm cũng dần cứng lại.