Chương 41: Con rối này còn giống ma tu hơn cả ma tu

Cổ họng ông khô khốc, lúc này con rối đang đứng ngay bên cạnh, không phân biệt được là địch hay bạn, ông căng mặt không dám hành động thiếu suy nghĩ.

"Xì xì, tên mập kia, trốn ra sau lưng ta." con rối đột nhiên mở miệng.

Lục trưởng lão: "..."

Mấy ma tu nhìn nhau, một người lấy hết can đảm chỉ kiếm hỏi: "Ngươi là ai?"

Con rối không biết xấu hổ, trở tay ném trường thương ra, vô cùng phấn khích nói:

"Xì xì xì, ta là ông nội của ngươi!"

Trường thương thế như chẻ tre, tên mặc đồ đen kia thấy trường thương mang theo khí tức sắc lạnh bay về phía mình, trong lúc hoảng sợ tột độ vội vàng lấy ra tấm chắn phòng ngự, nhưng nó trực tiếp bị xuyên thủng nát bét.

Gã lập tức muốn chạy, nhưng trường thương đã đến ngay trước mặt.

Hai ma tu kia nhìn đồng bọn bị trường thương xuyên thủng cả l*иg ngực, nguyên thần xuất khiếu vốn còn định trốn, lại bị con rối kia hút lấy...

Thân tử đạo tiêu.

Chuông cảnh báo trong lòng mấy ma tu còn lại vang lên, trên mặt tràn đầy khϊếp sợ.

Đó, đó là tấm chắn phòng ngự cấp năm đó! Toàn bộ Bắc đại lục cũng không tìm được mấy món pháp khí như vậy, tu sĩ Kim Đan hậu kỳ muốn phá vỡ tấm chắn cũng phải liên tục tấn công cả ngày lẫn đêm, vậy mà đối phương chỉ cần một thương.

Rốt cuộc con rối này có lai lịch gì?

Lục trưởng lão lại không kìm được mà nuốt một ngụm nước bọt.

Tấm chắn phòng ngự kia vừa rồi ông chém muốn chết nửa ngày, kiếm cũng mẻ cả lưỡi mà chẳng làm nó sứt mẻ được chút nào. Trường thương cấp sáu này quả thực quá lợi hại.

Con rối đúng là lợi hại thật, hai ma tu chỉ trong một thoáng, còn chưa kịp chạy đã bị Thanh Long Thương chém làm đôi.

Thi thể "bộp bộp" rơi xuống boong thuyền.

Ma tu đã tế ra Tỏa Hồn Phiên thấy đồng môn chết và bị thương quá nửa, hai mắt đỏ ngầu như muốn nứt ra, giơ tay chỉ một cái, quát: "Đi!"

Vô số quỷ hồn dày đặc như ong vỡ tổ, trong khoảnh khắc toàn bộ đều bay về phía con rối.

Con rối đứng yên bất động, ma thực từ lỗ mũi nó chui ra, đầu dây leo xoay tít như cánh quạt, cuộn lên một vòng xoáy, những quỷ hồn xông lên đầu tiên lập tức bị hút sạch.

Đám quỷ hồn phía sau thấy tình thế không ổn muốn bay ngược lại, nhưng lực hút của vòng xoáy phía sau như một đôi bàn tay khổng lồ, nắm chặt lấy chúng rồi kéo giật về.

"Chuyện gì vậy?"

Thấy cảnh tượng này, ma tu kia lập tức giơ Tỏa Hồn Phiên lên định triệu hồi quỷ hồn, nhưng ma thực đâu cho gã cơ hội. Nó để Hắc Ban Xích Mãng điều khiển con rối bay đến boong thuyền, không biết ma thực đã làm gì mà gã ma tu phát hiện Tỏa Hồn Phiên trên tay đột nhiên nổ tung, tất cả quỷ hồn bị khóa bên trong đồng loạt ùa về phía con rối, sau đó bị hút sạch không còn một mống.

"Không..." Gã ma tu hét lớn, trong mắt tràn đầy phẫn hận tột cùng.

Số quỷ hồn bên trong là do gã bắt người, cố ý hành hạ cho đến chết để oán khí của họ ngút trời, lại luyện chế hơn tám mươi năm, cực khổ lắm mới luyện ra được một đám như vậy.

Bây giờ tâm huyết trăm năm, tan thành mây khói.

Đám quỷ hồn ngày thường chiến đâu thắng đó, không gì cản nổi, lúc này như gặp phải khắc tinh, toàn bộ bị hút sạch. Từ trong mũi con rối truyền ra một giọng nói non nớt:

"Uầy! Còn chưa đủ nhét kẽ răng nữa! Tiểu tử, còn nữa không! Thêm chút nữa đi."

Ma tu: "..."

Con rối vừa ra tay, đám ma tu còn lại chẳng đáng lo. Hắc Ban Xích Mãng điều khiển con rối như thái dưa chém rau, tàn sát bừa bãi trên boong thuyền.

Ma tu chết thì chết, trốn thì trốn, trong nháy mắt loạn thành một đoàn.

"Còn muốn chạy?"

"Chạy đi đâu, vừa rồi không phải các ngươi nói một người cũng không tha sao? Bây giờ trả lại câu này cho các ngươi."

"Không được chạy."

"Xì xì xì, vui quá, vui quá, vui ơi là vui."

Lục trưởng lão nhìn một đống thi thể bị chém thành mảnh vụn,, người của Ma Môn Tông chỉ trong một nén nhang đã mất đi quá nửa. Sắc mặt ông đã khϊếp sợ đến mức không thể diễn tả, trong lòng cuộn lên từng đợt sóng.

Các đệ tử khác nghe những lời đó, sắc mặt không ngừng biến đổi, cuối cùng mặt mày trắng bệch, vô thức trốn ra sau lưng Lục trưởng lão.

Vui?

Con rối này còn giống ma tu hơn cả ma tu.

"Lục trưởng lão, đây là thứ gì vậy?"

"Xì xì xì, ngươi mới là đồ vật, còn nói bậy nữa, ta chém ngươi." Con rối đột nhiên quay người lại, giọng điệu không mấy thiện cảm.

Đệ tử kia vội vàng ngậm miệng.

Sắc mặt Lục trưởng lão vô cùng nghiêm nghị.

Trên người con rối này tỏa ra yêu khí, hẳn là có yêu tu đang điều khiển nó, hơn nữa từ uy áp tỏa ra vừa rồi mà phán đoán, đối phương hẳn là một yêu tu Kim Đan Đại viên mãn.

Yêu tu không giống nhân tu. Cùng một cấp bậc, yêu ưu việt hơn người. Thân thể yêu tu to lớn và cứng rắn, còn nhân tu thì không. Do đó, trong trận đại chiến giữa người và yêu thời thượng cổ, đã có tu sĩ nghiên cứu ra ngũ thuật, lấy phòng ngự và tấn công làm phụ trợ, để bù đắp cho sự yếu kém của nhục thân.

Con rối này và hai thứ bên trong nó, xét từ khí tức, là đã bị khế ước.

Người này có thể sai khiến yêu tu cấp bậc này để điều khiển con rối, không hề đơn giản.

Ít nhất là Nam đại lục chưa có nhân tài như vậy.

Ngũ trưởng lão lúc này lại chẳng sợ chết, tiến lại gần, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm con rối: "Cái đó, xin hỏi chủ nhân của ngươi là ai? Hiện đang ở đâu? Ta có thể bái kiến một chút không?"

"Xì xì xì, chủ nhân của ta ở..."

Ngũ trưởng lão vểnh tai lên.

"...Ta không nói cho ngươi biết, xì xì xì."

Ngũ trưởng lão: "..."