Chương 40: Con rối

"Trưởng lão, cứu mạng, cứu mạng..."

Giữa không trung.

Lục trưởng lão thân hình nhanh nhẹn né được tấm phù lục đối phương ném tới, một kiếm chém nát tấm phù, quay người định trở về phi thuyền bảo vệ đệ tử thì lại bị một người chặn đường. Ông lo lắng cho các đệ tử, chỉ một thoáng phân tâm như vậy đã lập tức rơi vào thế hạ phong.

Một tên mặc đồ đen thừa cơ đánh lén, phù lục nổ tung ở phía sau Lục trưởng lão không xa, dư chấn làm lục phủ ngũ tạng của ông xê dịch.

Lục trưởng lão loạng choạng mấy bước, nôn ra một ngụm máu. Chớp lấy thời cơ này, một ma tu vận khởi linh lực, đánh một chưởng vào sau lưng ông.

Hai mắt Ngũ trưởng lão đột nhiên trợn trừng, muốn qua cứu viện nhưng lại bị một tên mặc đồ đen xông tới cản lại, đối phương cất giọng quái gở chế nhạo: "Ngươi nhìn đi đâu thế? Đối thủ của ngươi là ta."

Lục trưởng lão bị một trận bàn cấp bốn bay tới vây khốn, giống như một con gà con bị bàn tay khổng lồ tóm lấy, trong nháy mắt không thể động đậy. Mắt thấy chưởng kia sắp đánh trúng Lục trưởng lão, Ngũ trưởng lão giận đến mức mắt muốn rách, hét lớn một tiếng.

"Lục sư đệ..."

Lục trưởng lão trước sau đều có địch, linh hồn lực quét ra sau, thấy linh lực của đối phương hóa thành một bàn tay khổng lồ sắp đánh tới mình, trong lòng chợt lạnh toát, biết là không ổn rồi, ông vội vàng dốc toàn lực muốn phá vỡ trận pháp.

Khốn trận cấp bốn tuy không phải là không thể phá hủy, nhưng cũng không dễ phá như vậy. Dù là thời kỳ toàn thắng, ông muốn phá cái khốn trận cấp bốn này cũng phải mất cả ngày lẫn đêm, huống hồ là lúc này đang bị thương nặng...

Lục trưởng lão trong nháy mắt lòng như tro tàn, ông nhìn về phía con thuyền, phát hiện Hứa Nhất Phàm đang nhoài người bên cửa sổ, còn ló cả đầu ra ngoài nhìn mình chằm chằm. Lục trưởng lão gắng sức khẽ vẫy tay, ra hiệu cho Hứa Nhất Phàm mau trốn đi, trốn cho kỹ, đừng nhìn.

Hứa Nhất Phàm thở dài một tiếng, sư phụ đúng là đẹp trai không quá ba giây.

Chưởng phong kia càng lúc càng gần.

"Lão Thất..." Lục trưởng lão nhìn về hướng Liên Vân Sơn, lẩm bẩm một tiếng rồi nhắm mắt lại.

"Lục trưởng lão." Các đệ tử Tiên Hạo Tông không kìm được mà sợ hãi kêu lên.

Đám người Ma Môn Tông đã không nén được mà ngửa mặt lên trời cười ha ha.

"Nam Vực Song Hùng? E là bây giờ sắp thành Song Quỷ rồi."

"Vừa rồi đánh cũng lợi hại lắm, chẳng phải bây giờ cũng sắp chết dưới tay huynh đệ bọn ta sao."

"Mẹ kiếp, chỉ tiếc cái khốn trận cấp bốn của ta."

"Được rồi, chỉ cần gϊếŧ được hắn, đừng nói là khốn trận cấp bốn, dù dùng khốn trận cấp năm cũng không tiếc. Tiên Hạo Tông không còn hai người này thì chẳng đáng lo nữa, chẳng bao lâu nữa, cả tông môn sẽ là vật trong túi của Ma Môn Tông chúng ta thôi. Hôm nay đám người này, một tên cũng không được tha, khoan đã... đó là cái gì?" Một tên mặc đồ đen sắc mặt kinh hoàng kêu lên.

Chỉ thấy vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen cuốn theo cuồng phong bay nhanh về phía Lục trưởng lão, chắn sau lưng ông, đỡ lấy chưởng đó.

Một tiếng nổ vang trời, sóng năng lượng chấn cho Ngũ trưởng lão và mấy tên mặc đồ đen đều phải lùi lại mấy bước.

Phía trước vì vụ nổ mà sinh ra một làn khói đặc.

Ngũ trưởng lão lòng dạ rối bời.

Nếu cú đấm đó thật sự đánh lên người lão Lục, e là vị Lục sư đệ này của ông phải vẫn lạc tại chỗ rồi.

Ông lập tức muốn bay về phía khốn trận, nhưng trong làn bụi mù mịt, đột nhiên truyền đến một tiếng cười vô cùng đột ngột và quỷ dị.

"Khặc khặc khặc."

Khi tiếng cười quái dị này vang lên bên tai, tất cả mọi người lập tức tê dại da đầu, một luồng sức mạnh đáng sợ từ từ trỗi dậy giữa không trung, sau đó đồng tử của mọi người bỗng nhiên co rụt lại.

Chỉ thấy cuồng phong đen kịt tan đi, bóng đen lộ ra nguyên hình, một luồng uy áp mênh mông lập tức bao trùm lấy tất cả mọi người có mặt.

Trong nháy mắt, sắc mặt Lục trưởng lão và mấy ma tu kia đều ngạc nhiên lạ thường, biểu cảm hoảng sợ.

"Đây, đây, đây là cái thứ quỷ quái gì vậy?"

Tròng mắt Ngũ trưởng lão như muốn lòi cả ra ngoài, người khác không nhận ra thứ này, nhưng ông chuyên về luyện khí, đã nghiên cứu thuật này nhiều năm, nên rõ hơn ai hết.

Đây...

Đây là con rối cấp sáu thượng phẩm!

Con rối đó được làm từ Minh Cương Thạch đặc cấp thượng phẩm, ăn mặc như một vị tướng quân chốn phàm gian, cao hơn ba thước, miệng đầy răng nanh dữ tợn.

Con rối cầm một cây trường thương dài hơn hai mét oai phong lẫm liệt, chém một nhát xuống khốn trận. Trận bàn cấp bốn vốn vững như thành đồng vách sắt bỗng chốc như thể không chịu nổi một đòn, lập tức vỡ tan tành.

Pháp khí cấp sáu, quả thực đáng sợ như vậy.

Trong lòng đám người mặc đồ đen sợ hãi tột độ.

Tròng mắt của Ngũ trưởng lão lúc này thật sự đã bay ra ngoài rồi.

Thanh... Thanh... Thanh Long Thương cấp sáu thượng phẩm!

Tiên sư, con rối này là của ai?

Toàn thân con rối làm từ Minh Cương Thạch cấp sáu, đã xa xỉ đến mức người thần đều phải phẫn nộ rồi, ai ngờ cây Thanh Long Thương kia lại cũng là một pháp khí cấp sáu.

Chưa nói đến Nam Vực, ngay cả ở Bắc Vực nơi tài nguyên phong phú hơn, pháp khí cấp năm còn khó gặp, chứ đừng nói là cấp sáu.

Pháp khí cấp sáu, cả đời khó gặp, dù đặt ở Nam Vực hay Bắc Vực, đều là pháp khí trân quý ngàn vàng khó mua.

Lúc này không chỉ Ngũ trưởng lão, mà ngay cả mấy tên mặc đồ đen mắt cũng đỏ lên, ánh mắt đầy tham lam nhìn chằm chằm vào con rối và Thanh Long Thương.

Lục trưởng lão có chút mờ mịt, Thanh Long Thương tỏa ra hàn quang lạnh lẽo, một luồng sát khí ập tới. Ông là võ tu, không có nhãn lực như Ngũ trưởng lão, nhưng vừa rồi một thương của Thanh Long Thương chém ra, luồng thương phong sắc bén không chỉ phá vỡ khốn trận cấp bốn, mà còn chém thẳng ngọn núi đối diện thành hai nửa.