Chương 23: Ta muốn theo đuổi tiểu mỹ nam

Nhàn Thanh Lâm lắc đầu nói: "Ta không cần."

Hứa Nhất Phàm: "Hả?"

"Ta cần linh thạch là được rồi."

Hứa Nhất Phàm trợn to mắt: "Ngươi chắc chắn chứ?"

"Ừm." Nhàn Thanh Lâm ngại ngùng nói: "Ta cũng không bỏ ra sức lực gì."

"Vậy ngươi đừng hối hận đó."

Nhàn Thanh Lâm gật gật đầu.

Hứa Nhất Phàm cuối cùng đưa cho cậu hai rương linh thạch, còn những viên đan dược và pháp khí kia cũng đưa hết cho Nhàn Thanh Lâm, hắn nhìn ra được, tiểu mỹ nam này trong tay vô cùng túng thiếu! Nửa đêm nửa hôm còn phải chăm sóc linh điền.

Linh thạch đan dược Nhàn Thanh Lâm nhận, nhưng pháp khí thì không lấy.

Hai người chia tay nhau trong rừng.

Ma thực biểu hiện không tệ, Hứa Nhất Phàm cho nó ba bình Linh Thực Đan, Ma thực vui mừng khôn xiết, dọc đường vừa đi vừa lắc lư đầu, liên tục gọi lão đại lão đại.

Hai người vừa đi, xung quanh dường như lại trở nên vắng vẻ.

Nhàn Thanh Lâm nhìn bọn họ đi xa rồi mới thu lại tầm mắt, cậu không có túi không gian, cũng không có nhẫn không gian, tang vật đều bị cậu giấu đi, đảm bảo không ai có thể phát hiện, cậu mới nhanh chóng quay về phòng tạp dịch, trên đường thầm nghĩ, mấy ngày nay tạm thời không nhận việc nữa, phải luyện hóa hết hai rương linh thạch này, chỉ có biến linh thạch thành thực lực mới có thể yên tâm. Nếu không đến lúc đó Mã Tường biết mật thất của ông ta bị cướp sạch, nhất định sẽ ra sức truy lùng, bị phát hiện chắc chắn cậu không có đường sống.

Mã Tường chỉ có tu vi Trúc Cơ, Hứa Nhất Phàm không sợ, nhưng vẫn để ma thực luyện hóa hết mấy rương linh thạch vừa có được trước.

Ma thực rất nghe lời, nửa đêm đã bắt đầu tu luyện, Hứa Nhất Phàm thì lại nằm trên giường trằn trọc không ngủ được.

"Lão đại." Ma thực cũng bị làm ồn: "Ngươi nằm trên giường trằn trọc như nướng bánh hả? Sao không ngủ đi?"

"Ta đang suy nghĩ về chuyện lớn của đời người." Hứa Nhất Phàm nói.

"Chuyện gì vậy?"

"Ta muốn theo đuổi tiểu mỹ nam." Hứa Nhất Phàm mắt sáng rực nói.

Ma thực ngồi thiền cũng không ngồi nổi nữa, một phát nhảy lên bụng Hứa Nhất Phàm: "Lão đại, không phải lần trước ngươi vừa mới nói tiểu mỹ nam và mấy kẻ nói xấu người khác là cùng một giuộc, cũng không phải thứ gì tốt lành sao? Sao bây giờ ngươi lại muốn theo đuổi người ta rồi?"

Hứa Nhất Phàm chớp chớp mắt: "Ta cảm thấy làm người làm việc không thể quá phiến diện, như vậy trông chúng ta rất không có tầm nhìn. Lần trước có lẽ là ta đã hiểu lầm tiểu mỹ nam rồi, ngươi xem tối nay đi, cậu ấy cười lên đẹp biết bao! Người đẹp như vậy, có thể là người xấu sao? Chắc chắn là không thể rồi đúng không?"

Ma thực: "..."

"Cậu ấy thật sự quá chói mắt, trước đây ta luôn cho rằng cách nói có người toàn thân phát sáng là nói bậy bạ, bây giờ mới biết là thật. Tiểu mỹ nam tốt như vậy, ta cảm thấy dưới gầm trời này, cũng chỉ có người như cậu ấy mới xứng với lão đại thông tuệ hơn người, lòng dạ thiện lương, bá đạo ngầu lòi của ngươi. Ngươi mau chạy xuống núi, mua cho ta ít sách về đây, ta muốn nghiên cứu bí kíp theo đuổi vợ."

Ma thực: "..."

Sáng sớm hôm sau, Hứa Nhất Phàm còn đang mơ màng, Lục trưởng lão đã đến.

Trong động phủ đã hoàn toàn mới mẻ, khác hẳn với vẻ trống rỗng ngày hôm qua, một luồng không khí ấm cúng của gia đình ập vào mặt, bên trong có bàn, trên bàn còn đặt một bình hoa, cắm đầy những bông hoa đang nở rộ, bên cạnh có ghế, có giá sách, trên giá bày mấy quyển sách, trên giường trải hai lớp chăn, trông vô cùng thoải mái và ấm áp.

Không ngờ đứa trẻ này lại thích đọc sách, không tệ không tệ.

Lục trưởng lão vô cùng vui mừng, ông không đánh thức Hứa Nhất Phàm, đi thẳng đến trước giá sách, rút một quyển, chỉ thấy trên bìa sách rõ ràng viết mấy chữ lớn.

Uyên Ương Bí Phổ.

Thái dương ông giật giật, đặt sách về chỗ cũ, lại rút ra một quyển.

Cắm Hoa Lộng Ngọc. Lại rút ra một quyển nữa.

Hồ Yêu Yêu Ta.

...

Hoa Khôi Có Ý Với Ta.

Đạo Lữ Dục Cầu Bất Mãn Ta Phải Làm Sao?

Đây đều là những sách vớ vẩn gì vậy?

Lục trưởng lão tức đến mức trán nổi gân xanh.

Trên giá sách còn lại quyển cuối cùng, rất mỏng, nhỏ hơn các sách khác một vòng, Lục trưởng lão hừ một tiếng, rút ra.

Nam Nam Thập Bát Thức.

Sách tuy rách, nhưng vẫn đáng để tham khảo một chút.

Ông liếc nhìn lên giường, Hứa Nhất Phàm lật người quay về phía ông, đang ngủ rất say.

Lục trưởng lão ném sách vào nhẫn không gian, sau đó sắc mặt cực kỳ không tự nhiên ngồi xuống mép giường.

"Dậy đi." Ông đẩy Hứa Nhất Phàm một cái.

Hứa Nhất Phàm không động đậy.

"Tỉnh dậy đi!"

Hứa Nhất Phàm xoay người, giọng nói mơ hồ không rõ: "Làm gì vậy? Sáng sớm tinh mơ."

"Còn sớm nữa à?" Lục trưởng lão bực bội nói: "Mặt trời đã chiếu tới mông rồi."

"Ồ! Vậy người nhớ giúp đệ tử lật người cho nó phơi đều một chút, nửa trắng nửa đen không đẹp." Hứa Nhất Phàm nhắm mắt lười biếng nói.