Chương 22: Ngươi thật sự rất xinh đẹp, là kiểu mà ta rất thích

Tiểu mỹ nam này Hứa Nhất Phàm là nhìn một cái lại muốn nhìn thêm một cái, còn mấy đại nương vai u thịt bắp ngồi ở đầu thôn thì hắn nhìn cái đầu tiên đã không dám nhìn cái thứ hai, là thế nào nhỉ? Rõ ràng đều là hai mắt một mũi một miệng, sao dáng vẻ người này có thể khiến huyết mạch hắn sôi trào như vậy.

Giọng điệu của Hứa Nhất Phàm có chút phấn chấn nói: "Ngươi thật sự rất xinh đẹp, là kiểu mà ta rất thích."

Lời khen ngợi này Nhàn Thanh Lâm đã nghe nhiều, nhưng ngày trước những lời này từ miệng người khác nói ra, luôn mang theo thành phần cợt nhả ngầm hiểu với nhau, Hứa Nhất Phàm dường như chỉ là khen từ tận đáy lòng, không hề mang theo bất kỳ ý trêu chọc nào.

Nhàn Thanh Lâm khẽ cười: "Cảm ơn lời khen, ngươi, ngươi cũng rất đẹp."

Hàng mày của cậu tuy vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng nụ cười này khiến đầu óc Hứa Nhất Phàm nóng lên như muốn tan chảy, suýt nữa cái gì cũng không nhớ nổi, cũng hoàn toàn không nghe thấy cậu nói gì ở phía sau, chỉ cảm thấy người này mẹ nó trông thật sự quá đẹp. Hứa Nhất Phàm ho một tiếng vội vàng xua tay: "Ngươi xinh đẹp như vậy, không ngờ còn khách sáo thế nữa. Ôi! Thật giống món rau của ta."

Nhàn Thanh Lâm: "..."

"Sao ngươi không nói gì? Giọng nói của ngươi cũng rất hay, chỉ vài câu ngắn ngủi, đã như làm trái tim ta tan chảy."

Nhàn Thanh Lâm: "..."

Nhàn Thanh Lâm cảm thấy xấu hổ muốn chết.

Miệng cậu mấp máy một lúc mà không nói được một câu, da mặt người này quả nhiên dày như cậu nghĩ, những lời như vậy nói ra mà không hề xấu hổ.

"Lão đại, sao mới tách ra một lát, ngươi nói chuyện đã sến như vậy rồi?" Ma thực từ trong khe cửa chui ra.

Mắt Hứa Nhất Phàm sáng lên: "Ra tay được chưa?"

"Chắc chắn rồi! Mặc Mặc ta đây là chuyên gia trộm gà bắt chó hai mươi ngày, do ta đích thân xuất mã, sao có thể không dễ như trở bàn tay?"

Mặc Mặc là tên Hứa Nhất Phàm đặt cho ma thực.

Hứa Nhất Phàm vèo một cái đứng dậy: "Vậy thì rút."

Ba người vội vã rời khỏi Ngự Thú Đường.

Nhàn Thanh Lâm suốt đường đi đều hoảng hốt.

Cậu chưa từng nghĩ rằng trộm đồ lại dễ dàng đến vậy.

Mật thất kia cậu nghe Mã Tu nói là có trận pháp phòng hộ cấp ba, trận pháp ẩn nấp, còn có sát trận cấp bốn cùng nhau phòng ngự.

Thế mà, đồ vật bên trong lại có thể bị bọn họ trộm đi mà không đánh động một ai.

Quả thực như đang nằm mơ.

Thế nhưng cậu không hề có chút áy náy nào.

Cái thứ mặt dơi tai chuột như Mã Tường, không trộm thì phí.

Đến khu rừng ở ngoại môn, Hứa Nhất Phàm dựng lên một trận pháp ẩn hình, lập tức không thể chờ đợi mà lấy tang vật từ trong nhẫn không gian ra.

Mã Tường làm Đường chủ Ngự Thú Đường ở Tiên Hạo Tông gần trăm năm, gia sản đương nhiên không tầm thường.

Nguyên cả tám rương linh thạch lớn, các loại đan dược cấp một cấp hai cũng có hai ba mươi viên, pháp khí cũng không ít, nhưng đều là cấp hai, Hứa Nhất Phàm không lọt mắt, ngược lại đối với Minh Thạch Khoáng thì yêu thích không buông tay.

Miếng Minh Thạch Khoáng này chừng tám, chín cân, cũng không tính là nhiều, nhưng là khoáng thạch cấp năm, còn quý giá hơn cả mấy rương linh thạch kia.

Dù cho lần này không được gì cả, chỉ riêng một miếng Minh Thạch Khoáng này cũng coi như chuyến này không uổng công.

Nhưng nhìn thấy mấy rương linh thạch kia Hứa Nhất Phàm vẫn rất vui mừng.

Hắn không thiếu đan dược và phù lục, pháp khí cũng không thiếu, nhưng linh thạch thì vẫn rất thiếu.

Nam Vực là vùng đất nhỏ, đan sư, luyện khí sư, trận pháp sư cấp hai cấp ba đều đã bị các tông môn lớn và thế gia mời chào hết.

Nếu trên thị trường đột nhiên lưu hành một lượng lớn đan dược và phù lục cấp hai cấp ba, vậy thì nhất định sẽ bị các thế lực lớn truy lùng.

Hứa Nhất Phàm biết mình có bao nhiêu cân lượng, lâu lâu thiếu linh thạch thì đi bán một hai viên đan dược.

Đều là đan dược và trận bàn phù lục cấp một.

Đệ tử trong các đại gia tộc và tông môn đôi khi nhận được đan dược và trận bàn, không dùng đến cũng sẽ bán lại để đổi lấy linh thạch.

Vì vậy Hứa Nhất Phàm thỉnh thoảng bán đồ cũng không gây chú ý lắm.

Nhưng bởi vì hắn bán đều là đan dược và phù lục cấp một, lại còn mấy tháng mới bán được một lần, cho nên linh thạch trên tay Hứa Nhất Phàm không nhiều.

Tuy nhiên linh thạch hết rồi còn có thể kiếm, Minh Thạch Khoáng thì không giống như vậy, đừng nói là ở Nam Vực, ở đâu thì thứ này cũng có thể khiến người ta tranh nhau vỡ đầu.

Vốn đã nói sau khi xong việc chia đôi chiến lợi phẩm, Hứa Nhất Phàm ôm Minh Thạch Khoáng đau lòng nói: "Cái này ta cắt một nửa cho ngươi, nhưng ngươi có kiếm không? Hay có pháp khí phòng thân không? Thứ này phải hòa vào trong pháp khí mới có thể phát huy giá trị của nó."

Luyện khí sư có thể dung luyện được bảo vật cấp năm, thuật luyện khí ít nhất cũng phải đạt đến cấp năm, luyện khí sư cấp năm không dễ mời, hơn nữa cậu là một đệ tử ngoại môn, trên tay đột nhiên có thêm một thứ như vậy, dễ bị người khác nghi ngờ, kiếm của cậu cũng không ra gì, cấp một cũng không đạt tới. Hòn đá kia cậu không biết, nhưng thấy dáng vẻ vui mừng của Hứa Nhất Phàm, nghĩ là đối phương thích, vậy thì không cần thiết phải lãng phí ở chỗ của cậu.