Thế giới 1 - Chương 5: Ghét bỏ

Khi tiến vào thân thể này, linh hồn của nguyên chủ đã thoi thóp. Ngay khi phát hiện ra, Hách Linh đã theo bản năng dùng một chút linh tính để giữ cô bé lại.

Hách Linh ho khan một tiếng đầy xấu hổ: "Cái đó... thân thể của ngươi, ta tạm dùng một chút, sau này nhất định sẽ trả lại. Đương nhiên, ngươi đừng nghĩ ta đang chiếm hời của ngươi..."

"Không cần đâu."

"Ta thấy ngươi..." Hách Linh ngẩn người: "Ngươi nói cái gì?"

"Ta từ bỏ." Vẻ mặt Viên Nguyên đờ đẫn như tro tàn: "Ta từ bỏ rồi. Ta biết, ta vốn dĩ đã muốn chết, ngươi không tính là cướp thân thể của ta."

Hách Linh nghĩ đến những ký ức mà mình đã thấy, không khỏi thở dài thay cho cô bé. Cô khuyên nhủ: "Ngươi còn nhỏ, chưa biết trên đời này còn có những chuyện đáng sợ và đau lòng hơn nhiều. Cứ cố gắng vượt qua cửa ải này, sau này nhất định sẽ có một cuộc sống tốt đẹp."

Cô đảm bảo: "Ta sẽ giúp ngươi. Ta mượn thân thể ngươi dùng một chút, giúp ngươi dưỡng linh xem như thù lao. Sau này, ta sẽ tìm được nơi ở mới, ngươi lại trở về thân thể này."

"Những phiền phức trước kia của ngươi, ta cũng có thể giúp ngươi giải quyết. Cuộc sống sau này cứ để ta lo."

Viên Nguyên không muốn, cô bé lắc đầu: "Dù có khổ sở đến đâu cũng chẳng liên quan gì đến ta nữa. Chuyện trước mắt ta đã không chịu nổi rồi, nếu không cũng sẽ không đau lòng đến chết. Ta từ bỏ, từ bỏ tất cả. Ta chỉ muốn chết thôi, không có kiếp sau cũng được."

Tương lai tốt đẹp không hấp dẫn được cô bé, Hách Linh đành đổi một hướng khác.

"Ngươi không muốn báo thù sao? Bọn họ đã vứt bỏ ngươi. Ngươi mới mười lăm tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ. Hành động của bọn họ là phạm pháp, trời đất không dung."

Đó là dựa trên luật pháp ở thế giới của cô.

Viên Nguyên vẫn từ bỏ: "Dù sao họ cũng đã sinh ra ta. Nếu cái chết của ta có thể khiến họ vui vẻ thì cứ xem như ta trả ơn."

Nói thế nào cũng không thông.

Bận rộn cả đêm, lại còn phải phân chia linh lực để trừng phạt bọn buôn người và bảo vệ cô bé này, Hách Linh lúc này đã cảm thấy hơi choáng váng.

Cô nói một câu cuối: "Bây giờ ngươi không bình tĩnh, cứ suy nghĩ cho kỹ đi. Khi nào có quyết định thì cứ gọi ta. Thứ gì thuộc về ngươi, cuối cùng vẫn sẽ là của ngươi."

Vầng sáng màu trắng sữa đưa linh hồn kia vào sâu trong tiềm thức. Hách Linh xoa xoa thái dương rồi thϊếp đi ngay lập tức.

Tại gian nhà chính, bên ngoài trông như đã tối lửa tắt đèn, nhưng sau tấm rèm cửa sổ bằng nỉ, Sư bà bà vẫn đang ngồi đối diện với ngọn đèn. Bàn tay khô gầy của bà ta mân mê một pho tượng kỳ quái. Tượng có đầu thú nhưng lại mang ngũ quan của con người, mắt tròn miệng rộng, trông rất đáng sợ.

Hồi lâu sau, bà ta nhét pho tượng vào tay áo, miệng phát ra một tiếng vừa như tiếng hừ vừa như tiếng cười. Bà ta cũng không tắt đèn mà cứ thế mặc nguyên quần áo nằm xuống.

---

Trời dần sáng tỏ.

Có người cả đêm không ngủ.

Tại phủ Xương Bình bá, Bá phu nhân Lưu thị tỉnh giấc, ngơ ngác ngồi tựa vào đầu giường. Bà ta sững sờ một lúc lâu mới xuống giường rửa mặt chải đầu.

"Bá gia đã về chưa?" Bà ta hỏi với đôi mắt thâm quầng, giọng nói không giấu được vẻ bực bội và bất an.

Người hầu vội vàng đáp lời.

Một bà vυ" bước vào. Đôi mắt Lưu thị trợn lớn, lạnh lùng ra lệnh cho những người khác lui ra rồi mới hỏi bà ta.

"Xong xuôi rồi chứ?"

Bà vυ" gật đầu, ghé vào tai bà ta nói nhỏ: "Lão nô tận mắt thấy nó đi cùng hai gã đàn ông. Hai tên đó mặt mũi gian manh, lấm lét, chắc chắn không phải người tốt."

Lòng Lưu thị trĩu nặng, một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng.

"Chắc chắn là đã ra khỏi thành rồi chứ?"

Bà vυ" đáp: "Không thể theo sát được, hai tên đó vừa đi vừa nhìn ngó khắp nơi. Nhưng dù thế nào thì nó cũng không thể quay về được nữa đâu ạ. Nó không nhớ đường, lại càng không nhớ người."

Chỉ cần trong phủ không đi tìm thì làm sao nó có thể tự quay về được? Người bên ngoài lại càng không ai nhận ra, thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của nó.

Lưu thị chậm rãi thở phào một hơi: "Ma ma, ta cũng là bất đắc dĩ thôi, đúng không? Lòng ta..."

Bà ta ấn tay lên ngực, đôi mắt ngấn lệ, cố gắng lắm nhưng cũng không thể rơi ra được một giọt nước mắt nào.

"Phu nhân, mấy năm nay người đã đối xử với nó rất tốt rồi. Nói câu khó nghe, nếu là nhà khác, có lẽ đã không để nó sống sót lớn lên được đâu. Người đã quá khổ tâm rồi. Người làm vậy cũng là vì gia đình này thôi."

"Phải, ta là vì cái chung. Coi như nó báo đáp ơn dưỡng dục của ta." Lưu thị tự thuyết phục mình như vậy, rồi lại xác nhận một lần nữa: "Nó thật sự sẽ không quay về nữa chứ?"

"Sẽ không đâu ạ."

Trong lòng bà vυ" lại thầm nghĩ, nếu đã sợ nó quay về như vậy, sao không ra tay độc ác hơn một chút, trừ khử luôn cho gọn? Bằng cái tướng của vị kia, đi đâu cũng chỉ có một con đường chết.

Hai người chìm trong suy nghĩ riêng, bên ngoài vang lên tiếng bước chân hơi nặng.

Là Xương Bình bá Viên Anh đã trở về.

Lưu thị ra hiệu bằng mắt, bà vυ" liền lùi ra sát tường rồi nép vào cạnh cửa.

Xương Bình bá tự vén rèm bước vào, ánh mắt lướt qua bà vυ" như không thấy, vẻ mặt bình thản không chút cảm xúc.

Lưu thị sai người bưng nước tới, tự mình hầu hạ hắn lau mặt, lau tay, thay trang phục ở nhà. Hai người ngồi xuống bàn, trên bàn là bữa sáng nóng hổi. Những người khác đều đã lui ra, chỉ còn lại hai vợ chồng.

Lưu thị mở lời trước: "Lão gia, trong nhà đã xảy ra chuyện..."

Xương Bình bá không động đũa, chỉ "hừ" một tiếng.

Lưu thị thả lỏng giọng: "Con bé đó... tối qua nó tự chạy ra ngoài xem hội đèn l*иg rồi mất tích."

Xương Bình bá bình thản nói: "Người hầu đã đi tìm chưa?"

"Tìm rồi, không thấy."

"Không cần tìm nữa."

Lưu thị không biết nên gật đầu hay cúi đầu, chỉ gục mặt xuống không nói gì.