Bỗng nhiên, Hách Linh dừng bước.
Tiểu Hà cũng dừng lại, kinh ngạc nhìn về phía tòa nhà có cánh cửa đang mở toang trước mặt. Giờ này, nhà nhà đều đã đóng cửa cài then, chỉ duy nhất có một nơi này là còn mở cửa, bên trong dường như vẫn còn ánh đèn le lói.
Hách Linh cảm thấy, duyên phận của mình đã tới rồi.
Liều thôi! Cùng lắm thì cô sẽ dùng mấy món đồ trang sức kia để trả phí trọ.
Hách Linh vừa bước một chân về phía cửa.
Tiểu Hà đã vội vàng kéo cô lại, vẻ mặt trông thật kỳ quặc: "Cô là người nhà của Sư bà bà sao?"
Sư bà bà?
Tốt lắm, nếu cô nói năng ngọt ngào một chút, chắc các bà bà đều sẽ rất mềm lòng nhỉ?
Ha hả, cô nương à, cô nghĩ nhiều rồi.
Từ trong cửa, một bóng đen lù lù di chuyển. Hách Linh nhạy bén cảm nhận được cơ thể của Tiểu Hà tốt bụng bỗng cứng đờ.
Bóng đen đó tiến ra ngoài. Đó là một người được bao bọc kín mít trong chiếc áo choàng đen. Vành mũ của áo choàng được kéo thấp trễ, bên dưới phát ra một giọng nói khô khốc, già nua.
"Vừa mới về, sao còn không mau vào đi."
Quả nhiên là người nhà của Sư bà bà rồi.
Tiểu Hà vội buông tay ra, cố lấy hết dũng khí nói: "Sư bà bà, đây là người nhà của bà ạ? Thật là trùng hợp quá."
Sư bà bà không thèm để ý đến hắn.
"A, ha hả, cô nương, nếu cô đã về đến nhà thì tôi đi trước nhé. Trong nha môn vẫn còn cả đống việc."
Hách Linh gật đầu, nhìn theo bóng Tiểu Hà cuống cuồng rời đi như thể bị ma đuổi, sau đó mới quay đầu lại nhìn Sư bà bà.
Dường như người trong áo choàng cũng đang đánh giá cô. Bà ta hừ một tiếng rồi xoay người bỏ đi, Hách Linh vội vàng theo sau.
Ánh trăng sáng tỏ, kết cấu trong sân hiện ra rõ ràng. Vòng qua một bức bình phong, hai bên trái phải đều có nhà. Hách Linh tò mò nhìn ngó. Nhà cửa ở đây chỉ có một tầng, trông có vẻ cao và mỏng manh.
Sư bà bà đi về phía đông, đẩy một cánh cửa ra: "Phòng của ngươi."
Hách Linh cảm thấy bà ta có chút kỳ quặc. Lẽ nào khách trọ ở đây đều được đối đãi như thế này? Cô bước tới, đưa tay về phía bà ta, trong lòng bàn tay là một miếng ngọc bội.
Cô biết đây là ngọc, nhưng phẩm chất của nó còn không đáng để cô luyện tay. Tuy nhiên, người ở đây có vẻ xem nó là thứ quý giá.
Sư bà bà không thèm liếc nhìn cô thêm một cái, xoay người đi về phía căn phòng ở giữa.
Hách Linh nhún vai, cầm ngọc bội bước vào phòng. Căn phòng này đương nhiên không thể so với nơi ở trước kia của cô, nhưng so với thân hình hiện tại thì có hơi chật chội.
Đồ đạc trong phòng đều là những thứ cô chưa từng thấy qua: bàn, ghế, giường. Ngay cả trong viện bảo tàng cũng không có những thứ này.
Chiếc ghế hơi nhỏ, e là không ngồi vừa. Cái bàn thì còn được nhưng hơi cao. Còn giường thì... thôi được rồi, miễn là cô không làm sập nó là được.
Hách Linh ngồi thẳng lên tấm ván giường chỉ được trải một lớp đệm mỏng. Cô ngồi xuống nhún thử. Rất tốt, giường gỗ cực kỳ chắc chắn.
Cô đưa chân lên định cởi giày thì thấy cửa phòng vẫn còn mở. Cô đứng dậy đóng cửa rồi ngồi lại lên giường, đá đôi giày thêu rõ ràng là đồ cổ ra rồi ngây người.
Mình bị ném tới xó xỉnh nào của vũ trụ vậy?
Nơi này tuyệt đối không nằm trong phạm vi của Vũ trụ Đại văn minh, nếu không thì bên ngoài chắc chắn phải có đội bảo vệ các nền văn minh nguyên thủy đóng quân. Cô không thể nào tiến vào mà không bị phát hiện được.
Vũ trụ Đại văn minh bao gồm vô số hành tinh và các hệ thống văn minh không thể tưởng tượng nổi. Con đường phát triển của các nền văn minh thường được chia làm hai loại: khoa học kỹ thuật và tu hành.
Ban đầu, một vài nền văn minh cao cấp đã phát hiện ra nhau trong vũ trụ. Sau một thời gian thăm dò, họ đã kết thành đồng minh thân thiện, thành lập nên Vũ trụ Đại văn minh. Họ đặt ra mục tiêu tìm kiếm, quan sát và bảo vệ các sinh mệnh có trí tuệ và các nền văn minh khác trong vũ trụ.
Dĩ nhiên giữa họ cũng từng có chiến tranh, nhưng theo thời gian, các sinh vật có trí tuệ ngày càng có chung một nhận thức: rất có thể, tất cả các nền văn minh đều bắt nguồn từ một nơi. Dù là khoa học kỹ thuật hay tu hành, cũng chỉ là hai nhánh trên cùng một thân cây mà thôi.
Bằng chứng cho giả thuyết này là việc người ta đã phát hiện ra những điểm tương đồng giữa các nền văn minh không hề có sự liên hệ.
Ví dụ như ở thế giới này, ngôn ngữ và phương thức tư duy lại gần như giống hệt một nền văn minh được lưu trữ trong cơ sở dữ liệu của hệ thống. Vì vậy, với sự trợ giúp của nó, Hách Linh đã nhanh chóng học được.
Không ai có thể giải thích được hiện tượng này, và nó đã trở thành đề tài nghiên cứu của các học giả trên toàn vũ trụ.
Đột nhiên, cảm giác bị một con rắn độc rình mò như trước lúc chết lại dâng lên trong lòng Hách Linh. Kẻ thù chưa chết, cô không thể gục ngã. Kẻ thù chết rồi, cô cũng sẽ không gục ngã.
Tức chết bọn chúng mới thôi!
Nhưng linh khí trời đất ở nơi này mỏng manh đến mức khiến người ta tuyệt vọng.
Cô ngả người ra sau, tự an ủi mình, chỉ cần còn sống thì sẽ còn vô số khả năng.
Cô là Đại sư Thực Linh, một kỳ tài ngút trời. Một hòn đá cô còn nuôi sống được, lẽ nào lại không tự cứu nổi mình?
Nghĩ đến đây, cô nhíu mày. Tuổi thọ của người ở đây quá ngắn. Cô phải khôi phục linh tính trong vòng vài chục năm, hoặc là chữa khỏi cho hệ thống để nó gửi tín hiệu cầu cứu.
Gạt những suy nghĩ đó sang một bên, Hách Linh lắc người, ý thức chìm vào trong tâm trí.
Hệ thống vẫn chưa tỉnh.
"Ra đây tâm sự nào."
Một vầng sáng màu trắng sữa bao bọc lấy một bóng người bay ra.
Hai người đối mặt nhau.
Khác với ngoại hình mập mạp, linh hồn thể của cô gái này lại mang một dáng vẻ xinh đẹp, không gầy cũng chẳng béo, chỉ là thần sắc của cô bé vô cùng u uất, trông như thể có thể tan theo gió bất cứ lúc nào.