Thế giới 1 - Chương 3: Tự cứu

Hệ thống đang chờ cứu mạng, không thể kéo dài thêm nữa. Cô hít một hơi thật sâu, mở cái miệng như chậu máu ra rồi hét lớn: "Có người không! Gϊếŧ người! Cứu mạng với! Gϊếŧ người!"

Kêu cái gì không quan trọng, miễn là dụ được người bên ngoài vào, cô sẽ có cách xử lý tất cả.

Giữa đêm hôm khuya khoắt, lại có tật giật mình, những người trong sân nghe tiếng hét liền lao tới ngay lập tức. Tiếng bước chân từ phòng bên cạnh cũng dồn dập chạy sang.

Hách Linh dừng lại. Mệt thật. Cái cổ họng này bao năm không dùng đã rỉ sét rồi. Tiếng hét vừa cất lên đã dọa chính cô giật nảy mình, vừa khàn vừa chói tai, chẳng giống giọng của một thiếu nữ mười lăm tuổi chút nào.

Thiếu nữ mười lăm tuổi.

Tâm trí Hách Linh khựng lại một giây. Tuổi thọ của con người ở đây quá ngắn, cô phải tranh thủ thời gian. Cô phải quay về. Vào khoảnh khắc cuối cùng trước khi tự nổ, trực giác mách bảo cô rằng kẻ chủ mưu đứng sau vẫn chưa chết. Cô phải trở về báo thù.

Thù của mình tự mình báo, như vậy mới sạch sẽ và sảng khoái.

Cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, kèm theo một tiếng quát: "La hét cái gì đấy!"

Một gã đàn ông cường tráng xông vào.

Mới có một tên, không đủ. Ít nhất phải hai.

Vì thế, ngay trước khi gã kia lao tới bịt miệng mình, Hách Linh nghiêng người hung hăng đổ ập về phía hắn.

Cảnh tượng tựa như núi ngọc sụp đổ.

Một gã đàn ông to khỏe như vậy lại không thể đỡ nổi cô, bị đè bẹp dí bên dưới và hét lên đau đớn.

"Mẹ kiếp nhà ngươi!"

Hai tên đi phía sau thấy vậy lập tức đưa tay ra tóm lấy cô. Hách Linh liền dùng đôi chân mập mạp của mình đạp một cái, từ bên này lăn sang bên kia, rồi lại từ bên kia trượt về bên này, linh hoạt đến mức không giống một người béo chút nào.

"Đồ yêu nghiệt! Xem lão tử bắt được mày có lột da mày ra không!"

Càng nhiều bàn tay vồ tới, thậm chí có cả bàn chân toan đạp lên đùi cô. Lực đạo rất mạnh, hệt như muốn ghim chặt cô xuống đất.

Đau đến mức Hách Linh muốn rơi nước mắt. "Lũ khốn này!"

Bảy tám bàn tay, tức là cũng có ít nhất bốn người. Đủ dùng rồi.

Một luồng linh quang mà mắt thường không thể thấy tỏa ra từ cơ thể Hách Linh, nhanh như ong vờn mật len lỏi vào tay của những gã đàn ông đó.

Thành công.

Hách Linh không động đậy nữa. Bị đánh thì cứ bị đánh thôi. "Lũ rùa đen, Hách đại sư đây sẽ tặng cho các người một tương lai xán lạn!"

Quả báo đến nhanh hơn cô tưởng, có lẽ do cơ thể của con người ở đây yếu ớt hơn nên không thích ứng được với linh khí.

Ngay khoảnh khắc cô nằm im, năm người đàn ông đồng loạt hét lên. Tiếng hét chói tai đến mức có thể thổi bay cả nóc nhà.

Hách Linh cười lạnh. Cô không tin âm lượng cỡ này mà không dụ được người tới. Đây chính là cái đau thấu tim gan cơ mà.

Tốt, chuyện tiếp theo không đến lượt cô ra tay nữa.

Cô lạnh lùng nhìn năm gã đàn ông to con ôm ngực la hét. Đồng bọn của chúng còn đang luống cuống chưa kịp hỏi han gì thì năm tên đó đã mắt đỏ ngầu, quay sang tấn công chính những người đứng gần nhất.

Hách Linh cứ thế nằm im chờ xem kịch hay.

Nội loạn bùng nổ. Năm tên này là lực lượng chủ chốt, đám đồng bọn còn lại không thể nào áp chế được ngay. Bọn chúng tổng cộng cũng chỉ có khoảng mười người. Cuối cùng, những tiếng chửi bới ầm ĩ đã thu hút rất nhiều người dân xung quanh và cả đám quan binh vốn đang căng như dây đàn sau khi nhận được tin báo án.

Toàn bộ bọn buôn người đều bị bắt giữ mà không tốn chút sức lực nào. Việc này khiến đám quan sai cảm thấy khá bất ngờ, nhưng họ không có thời gian để thắc mắc mà lập tức đi tìm kiếm những đứa trẻ bị bắt cóc.

Có người tới cởi trói và đỡ Hách Linh dậy.

Đó là một chàng nha dịch trẻ có gương mặt thật thà, trên người mặc trang phục của nha dịch.

"Cô nương, cô không sao chứ?" Chàng nha dịch thật thà chỉ cảm thấy cánh tay mình run lên khi đỡ người này dậy, nhưng vẫn tỏ ra rất quan tâm.

Hách Linh mệt mỏi lắc đầu, đưa tay chỉ ra ngoài cửa.

Chàng nha dịch ngơ ngác đỡ cô đi ra ngoài. Hách Linh dựa vào bức tường cạnh cửa, nhìn đám quan binh tìm thấy căn hầm rồi lần lượt bế mười mấy đứa trẻ ra ngoài. Xung quanh vang lên không ngớt những tiếng chửi rủa. Gã đội trưởng sau khi xem xét kỹ đám trẻ thì sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng, tự mình lục soát lại trong ngoài căn nhà một lần nữa, thậm chí còn đập vỡ cả đồ đạc.

Hách Linh biết thừa hắn ta đang tìm gì.

Không thu được kết quả, đám quan binh chuẩn bị rời đi.

Chàng nha dịch trẻ đi một vòng tìm kiếm rồi quay lại bên cạnh Hách Linh: "Cô nương, cô theo tôi về nha môn nhé. Sau khi lấy lời khai xong, chúng tôi sẽ thông báo cho người nhà đến đón cô."

Thôi đi, người nhà kia sẽ không đến tìm cô đâu. Bọn họ chỉ mong cô chết ở bên ngoài thôi.

Chàng trai trẻ định đưa tay ra đỡ cô.

Hách Linh ngẩng đầu liếc hắn một cái. Dưới ánh trăng sáng, chàng trai hơi sững sờ. Hắn chỉ cảm thấy ngũ quan của cô nương này bị lớp mỡ thừa làm cho lu mờ đi, nhưng đôi mắt lại trong veo và sáng ngời lạ thường, còn trong hơn cả ánh trăng trên trời.

Hách Linh mỉm cười với hắn, cảm nhận được sự nặng nề trên hai gò má.

"Ở đó có một cánh cửa bí mật." Cô nói nhỏ với hắn: "Lúc bị đưa vào đây, tôi thấy có người đi từ đó sang phía bên kia tường."

Chàng nha dịch trẻ ngẩn người, nhìn vào mắt cô. Hách Linh gật đầu. Hắn giật mình một cái rồi vội vàng chạy tới chỗ đội trưởng.

Gã đội trưởng nghe xong, quay đầu nhìn cô như thể đây là lần đầu tiên hắn thấy cô trong đêm nay. Ánh mắt hắn thoáng chút rung động. Tuy nói là thời thái bình thịnh thế, dân chúng an cư lạc nghiệp, nhưng một cô nương được nuôi dưỡng tốt đến mức tròn vo thế này, không biết trong nhà phải có bao nhiêu ruộng đất, lương thực, bò dê nữa.