Thế giới 1 - Chương 2.1: Phá cục

Đại sư Thực Linh Hách Linh đã hy sinh vì nhiệm vụ, trước khi chết còn tiêu diệt vô số kẻ địch, khiến thế lực hắc ám tổn thất nặng nề. Nền văn minh hàng đầu nơi cô sinh ra, một nơi có khoa học kỹ thuật và huyền học phát triển cực thịnh, cùng tất cả các hành tinh và lãnh địa trực thuộc, đã đồng loạt công bố tin tức bi thảm này, đồng thời thông báo cho các thành viên khác trong Liên minh Vũ trụ để cùng nhau tiếc thương cho sự ra đi của một thiên tài.

Tại một chiều không gian khác, trong một tinh vực mà Liên minh Vũ trụ văn minh chưa từng đặt chân tới, một tiểu hành tinh vô danh vẫn lặng lẽ vận hành. Sinh linh trên đó cũng đang tồn tại một cách vô danh mà oanh liệt.

Đêm Trung thu trăng tròn. Hầu hết mọi người đã về nhà, chỉ còn lác đác vài du khách trên phố. Trong một góc khuất không được ánh trăng rọi tới, Đại sư Hách Linh, người vừa lấy lại được ý thức, đang lặng lẽ thăm dò tình hình trước mắt.

Giọng điện tử đứt quãng, cứng nhắc vang lên trong đầu cô: [Công bố. Nhiệm vụ sinh tồn đầu tiên: Thử thách bị bắt cóc. Vui lòng hoàn thành nhiệm vụ ngay lập tức để bơm năng lượng cứu mạng cho hệ thống. Nếu không, cô sẽ mất đi Linh Linh Linh của cô ngay đấy.]

Hách Linh: "... Câu cuối cùng nghe chẳng có vẻ gì là cô sẽ mất nó ngay lập tức cả!”

Dù vậy, trong lòng Hách Linh vẫn tràn đầy áy náy.

Hệ thống là thứ gì, cô đương nhiên biết. Nó là một loại máy dò do các nền văn minh cao cấp nghiên cứu và phát triển để tìm kiếm các nền văn minh khác trong vũ trụ, có thể coi là "ăng-ten" của họ. Những hệ thống này có đủ loại hình dạng, nhiệm vụ chính là phát hiện, xâm nhập, quan sát, thu thập thông tin và báo cáo về các nền văn minh mới. Sau đó, Liên minh Vũ trụ văn minh sẽ dựa vào mức độ phát triển của họ để quyết định nên khoanh vùng bảo hộ hay thu nạp vào liên minh.

Nói chung, bất kể là đi theo con đường khoa học kỹ thuật, huyền học, tu chân hay ma pháp, chỉ cần một nền văn minh sở hữu sinh vật có trí tuệ cao và có khả năng tự phát triển đến mức thoát khỏi hành tinh mẹ để khám phá vũ trụ, thì đều có thể trực tiếp gia nhập liên minh và nhận được sự hỗ trợ để phát triển lớn mạnh.

Tất cả những chuyện này vốn không liên quan gì đến Hách Linh.

Cô chỉ là một mỹ nữ Thực Linh an tĩnh.

Cho đến khi liên minh tìm đến, nói rằng họ đang tuyển dụng nhân tài để phát triển một lô hệ thống cao cấp hơn.

Thật vinh hạnh, cô đã được tham gia và còn nhận được một phiên bản thử nghiệm vạn năng, thứ mà nghe nói chỉ những nhân vật cấp cao mới có. Nó còn được đặt tên theo tên cô một cách rất thân thương: Linh Linh Linh.

Cô chẳng hứng thú chút nào. Hai chữ "vạn năng" trong mắt những người càng có thành tựu lại càng nực cười, mà hai chữ "thử nghiệm" lại càng chứng thực cho sự nực cười đó.

Cô không muốn nhận!

Nhưng ban tổ chức quá nhiệt tình, cứ kéo cô lại khen lấy khen để hệ thống này, còn nhấn mạnh nhiều lần rằng Linh Linh Linh được làm ra đặc biệt cho cô, bắt cô nhất định phải sử dụng, thậm chí còn đòi cầm tay chỉ việc.

Hách Linh đành phải làm bộ niêm phong hệ thống vào linh hồn ngay trước mặt họ cho qua chuyện, xong việc rồi cũng chẳng nhớ đến nó nữa.

Không ngờ vào thời khắc sinh tử, hệ thống lại tự động kích hoạt và trói buộc, còn giải phóng năng lượng khổng lồ để duy trì linh hồn vỡ nát của cô đi tìm một thân thể thích hợp để ôn dưỡng.

Đợi ngày về, mình nhất định phải viết một bài review dài thật dài, chấm cho ban tổ chức năm sao cộng!

Đúng là hàng hiệu có tâm!

Cũng vì hệ thống đã giúp cô chống đỡ tổn thương từ bên ngoài nên bản thân nó bị thương còn nặng hơn cả cô. Là người từng tham gia thiết kế, Hách Linh đương nhiên hiểu rõ hệ thống đang nguy kịch đến mức nào. Không cần nó nói, cô cũng phải tìm cách thu thập năng lượng để cứu mạng nó.

Nguyên lý của hệ thống rất phức tạp, là sự kết hợp giữa khoa học kỹ thuật và huyền học của nền văn minh cao cấp nơi cô sống. Kịch bản thông thường là công bố nhiệm vụ để thu hoạch năng lượng.

Nguồn gốc của năng lượng này nếu chỉ dựa vào huyền học thì không thể giải thích rõ ràng, thôi thì cứ theo khoa học cho dễ. Dù gì cô cũng thiên về khoa học hơn.

Tình hình trước mắt đã quá rõ ràng. Dù gì cô cũng là một Đại sư Thực Linh vang danh một thời. Chỉ với chút linh hồn lực còn sót lại, cô cũng thừa sức thu thập và dung hợp ký ức của nguyên chủ ngay khi vừa xuyên tới.

Cô đã bị bắt cóc.

Tại cái nơi trông như thời cổ đại xa xôi này, cô, Đại sư Hách Linh, đã bị bọn buôn người bắt đến một căn nhà rách nát không biết tên.

Đúng là chán sống rồi mà! Đại sư Hách Linh cô dù có là rồng sa cơ thì cũng đâu phải để lũ tôm tép này đùa giỡn!

Vừa hay, hệ thống cũng đã công bố nhiệm vụ. Chắc chắn là muốn cô giải quyết tình thế khó khăn trước mắt.

Hách Linh bị nhốt một mình trong một căn phòng chật hẹp, cửa bị khóa trái bên ngoài nhưng lại không có người canh giữ. Điều này cũng không lạ, vì trong ký ức, cô bé tên Viên Nguyên này vốn là một đứa ngốc béo ú.

Viên Nguyên là đích trưởng nữ của Xương Bình bá và chính thê Lưu thị trong phủ Xương Bình bá. Nhưng trong mắt người ngoài, cô bé này gần như không tồn tại, còn trong nhà thì cũng chẳng mấy ai nhớ đến sự có mặt của một đứa con gái vừa thô kệch vừa ngốc nghếch.

Hôm nay là sinh nhật mười lăm tuổi của cô bé. Vào đúng cái ngày đáng lẽ phải vui vẻ này, cô bé đột nhiên bước ra khỏi tiểu viện nơi đã giam cầm mình suốt mười lăm năm, rồi đi lạc ngoài phố.

Nếu nói trong chuyện này không có uẩn khúc gì, cô chỉ có thể "hà hà" một tiếng.

Ngay cả ở quê hương của cô, một nền văn minh bậc nhất, mấy vở kịch cẩu huyết gia đấu thế này cũng không hề hiếm gặp. Có vẻ như "cẩu huyết" đã được khắc sâu vào gen của loài người rồi.