Chương 44

“Cái này từ đâu ra ạ?”

“Do ông lão nhà họ Du gửi đến, muốn con giúp làm một chiếc nhẫn đeo ở ngón giữa. Tốt thì tốt thật, nhưng ông lão không ưng lắm, ông ấy bảo người mang đến cho con xem thử.”

“Nếu không hợp thì mấy ngày tới con dành thời gian giúp ông ấy chọn khối ngọc thô khác nhé, khối ngọc này coi như là quà cảm ơn tặng con, giá trị của khối ngọc này còn đắt hơn phí ủy thác của con nhiều, đằng nào cũng có lời, cứ mừng thầm đi.” La Oanh nháy mắt với anh.

Tạ An Tồn lại nhìn khối ngọc một lúc, từ từ cuộn ngón tay lại, ngay cả việc xoa vuốt cũng rất cẩn thận.

Người ta nói ngọc có thể dưỡng người, nhưng cũng cần ngọc phù hợp mới dưỡng được người, ngược lại da người chính là lớp bảo dưỡng tốt nhất cho ngọc thạch, ngọc không thành tâm đeo lên người chỉ càng ngày càng xỉn màu, nguyên liệu tốt đến mấy cũng phí hoài.

Du Đạo Ân là người quý tộc, tính cách cũng bảo thủ, có lẽ không hài lòng với màu sắc độc đáo của khối ngọc này.

Tạ An Tồn nghĩ nghĩ rồi nói: “Không sao, con sẽ mua lại khối ngọc này từ ông lão Du, như vậy sẽ thể hiện thành ý hơn, khối ngọc này quá lạnh, nếu không dưỡng tốt rất dễ hỏng, không hợp với sức khỏe của ông lão.”

“Trong kho của con còn có một khối bạch ngọc mỡ cừu phẩm chất cực tốt, làm nhẫn hay vòng tay đều đẹp, bạch ngọc vừa ấm áp lại sang trọng, dưỡng tâm dưỡng tỳ, chắc ông lão sẽ thích, lát nữa con sẽ mang đi cho ông ấy xem.”

La Oanh chỉ nghĩ anh lại mắc bệnh sưu tầm, liền ừ một tiếng.

Tạ An Tồn thấy bà muốn nói gì đó lại ngập ngừng, vẻ mặt cứ muốn nói rồi lại thôi, anh liền nói thay bà.

“Ông lão Du có phải muốn hợp tác với gia đình mình, trước hết dùng khối ngọc này thăm dò đường đi?”

La Oanh hơi ngạc nhiên, lại có chút vui mừng, vui mừng vì lần này Tạ An Tồn đã khai sáng rồi.

Bình thường anh chỉ chúi mũi vào bản thiết kế, hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ, thời đại học còn vì chuyện nên học cao học ngành nghệ thuật hay tài chính mà cãi nhau mấy trận với bố anh.

Tạ An Tồn lớn lên trong tháp ngà, không thích giao thiệp với người khác, càng không thích xã giao, việc kế thừa sự nghiệp gia đình cho đến nay vẫn là một việc khó khăn.

“Bố con đã nói với con rồi sao?”

“Con đoán thôi, công ty gần đây không phải đang bận rộn dự án hai tuyến đường biển vàng mới sao? Hai tuyến đó có lộ trình rất tốt, hải trình cũng ngắn, lại có thể đi qua ba cảng lớn ven biển, có lợi nhất cho các ngành thương mại xuất nhập khẩu cần vận chuyển hàng hóa lớn như nhà họ Du. Chắc có rất nhiều người đang nhăm nhe hai tuyến này.”

La Oanh thở dài một tiếng.

“Bố con gần đây đang cân nhắc chuyện này, con cũng biết nhà mình làm chuỗi vận tải, hai năm nay đã giành được thêm mấy tuyến đường biển tư nhân ở cảng Victoria, nếu tìm được đối tác cố định thì tốt nhất, nhà họ Du khởi nghiệp từ ngoại thương, gia nghiệp lớn mạnh, có thể hợp tác với họ là chuyện tốt.”

“Lão gia nhà họ Du cũng có ý định này, người này là một nhân tài, vừa đến đã chỉ rõ muốn hai tuyến mới này, coi như “cho thuê” cho ông ta, nhà họ Tạ có thể nhận 30% lợi nhuận, cuối năm còn có cổ tức, điều kiện đưa ra khá tốt.”

“Nhưng con cũng biết sau khi Du Minh Ngọc về nước thì nhà họ Du đã rối loạn, quyền thừa kế nhà họ Du còn chưa ngã ngũ, nhưng rõ ràng đã nghiêng về phía Du Minh Ngọc rồi.”