Chương 29

Nhưng cậu ta đã quá lâu không bay, đến nỗi đôi cánh cũng teo nhỏ lại, bay được nửa chừng thì cơ thể nặng trĩu rơi xuống, khiến trái tim chó con của Tạ An Tồn sợ hãi nhảy bungee ba bốn lần.

Cuối cùng nghĩ ra một kế thảm hại.

Ôm lấy thân cây leo lên, vừa bay vừa leo, đến khi bò đến cửa sổ của Du Minh Ngọc, Tạ An Tồn đã mệt đến mức chỉ còn nửa cái mạng.

Đi thăm người yêu ngủ một lần sao mà khó thế.

Chưa vào phòng, Tạ An Tồn đã ngửi thấy mùi của Du Minh Ngọc, lại lập tức tinh thần phấn chấn trở lại.

Anh nhẹ nhàng đẩy cửa sổ, phát hiện nó không đóng chặt, thế là chẳng nghĩ ngợi gì thêm, anh khom lưng chui vào.

Trong phòng tối đen như mực, không khí có mùi cỏ hương bài thoang thoảng, đúng là phòng của Du Minh Ngọc rồi.

Tây Môn Khánh trải qua muôn vàn khó khăn cuối cùng cũng bò vào được hàng rào nhà Phan Kim Liên!

Tạ An Tồn cố nén khao khát muốn lăn lộn tại chỗ, nhảy cẫng lên và la hét, anh nhanh chóng tiến sát mép giường.

Du Minh Ngọc đang nằm nghiêng trên giường ngủ, ngũ quan ẩn hiện trong ánh sáng và bóng tối, phác họa nên những đường nét sâu thẳm như núi non, lạnh lùng mà tĩnh lặng.

Tạ An Tồn bám vào thành giường ngây ngốc nhìn, lông mi của Du Minh Ngọc thật dài, khóe môi cũng thật đẹp, quyến rũ đến mức khiến người ta muốn liếʍ, muốn cắn.

Trong không khí tĩnh mịch chỉ còn lại tiếng tim của một chú chó nhỏ đang đập thình thịch, chủ nhân của trái tim ấy vẫn hồn nhiên không hay biết, chìm đắm trong giấc mộng ngọt ngào mà "người đẹp ngủ trong rừng" đã tạo ra cho mình.

Tạ An Tồn cẩn thận bò lên giường của Du Minh Ngọc, cái đuôi chó vẫy đến mức tạo thành một luồng gió. Móng vuốt dịch lên một bước, rồi lại một bước, cuối cùng như ý nguyện mà vùi vào lòng người đàn ông.

Gan to bằng trời.

Anh như một kẻ biếи ŧɦái ngửi lấy cổ Du Minh Ngọc, mũi chó nhẹ nhàng cọ xát, khó khăn lắm mới kìm nén được khát khao muốn thè lưỡi liếʍ lên làn da đối phương.

Du Minh Ngọc chỉ mặc một chiếc áo ngủ rộng thùng thình, cổ áo mở rộng, đường nét cơ ngực và cơ bụng gồ ghề uốn lượn xuống, ẩn mình vào ranh giới da thịt.

Khuôn mặt của chú chó con không thể hiện ra điều gì, nhưng Tạ An Tồn biết rằng vẻ mặt anh lúc này chắc chắn trông như một tên lưu manh, trong mắt hẳn còn đang hiện rõ trái tim đỏ hồng.

Tổng giám đốc Du ơi, anh cứ nghe lời tôi đi... Tạ An Tồn vừa định vươn cái móng vuốt ma quỷ chạm vào ngực đối phương, thì đột nhiên một đôi mắt sắc lạnh mở ra.

"Cái gì?"

Tạ An Tồn còn chưa kịp phản ứng, đã bị một cánh tay vung mạnh xuống giường, ngã lăn ra thảm.

Du Minh Ngọc dường như hoàn toàn không ngủ, giọng nói không hề có chút buồn ngủ nào, anh vươn tay vớt Tạ An Tồn lên, bóp lấy cổ nhấc chú chó lên.

"Chó ở đâu ra?"

Sao lại bị phát hiện nhanh thế.

Tạ An Tồn chỉ yếu ớt giãy giụa hai cái rồi bất động, run rẩy giữa không trung.

Sức mạnh giữa các ngón tay của Du Minh Ngọc cực kỳ mạnh, bóp anh đến mức có chút khó thở, điều khiến anh sợ hãi hơn là đôi mắt của đối phương.

Tròng trắng mắt đỏ ngầu gân máu, ánh nhìn tối tăm như biển sâu không lối thoát, bao trùm toàn thân Tạ An Tồn.

Có thứ gì đó trên tủ đầu giường đã bị hất rơi theo vừa rồi.

Tạ An Tồn khó khăn liếc nhìn, phát hiện là một vỉ thuốc, một viên đã được bóc ra, nhưng viên thuốc màu trắng bên trong lại không động đậy, nằm yên tĩnh ở đó.