Dương Khải Minh có một khuyết điểm, đó là sau khi say rượu thì không giữ được lời.
Hầu hết mọi người khi say đều nói thật, còn cậu ta thì sau khi say sẽ tuôn ra hết sự thật, uống thêm hai ly nữa có khi còn nói ra hết cả mật khẩu các thẻ ngân hàng trong ví.
Trước khi đến đây cậu ta vừa mới chào hỏi Du Minh Ngọc, Tạ An Tồn chỉ hỏi hai câu, Dương Khải Minh đã lộ ra chỗ ở của ông cậu mình.
Du Minh Ngọc không sống ở biệt thự trung tâm Bích Thủy Tạ, mà sống trong một căn nhà nhỏ kiểu Tây hơi hẻo lánh, ngay gần bãi cỏ nơi Tạ An Tồn nhìn thấy anh ta lần trước.
Kiểu dáng căn nhà nhỏ này khá bình thường, Tạ An Tồn tìm mãi mới thấy.
Dáng hình gốc của cậu ta chân quá ngắn, từ biệt thự chạy đến đây mất gần hai mươi phút.
Tạ An Tồn thở hổn hển đi vòng quanh căn nhà nhỏ kiểu Tây một vòng, ngẩng đầu nhìn lên, trong căn biệt thự rộng lớn chỉ có một căn phòng ở tầng ba sáng đèn.
Cửa sổ đóng chặt, nhưng rèm cửa không kéo, tiếng đàn piano lúc có lúc không lọt ra ngoài từ cửa sổ, đứt quãng.
Chủ nhân của cây đàn piano có lẽ tâm trạng không mấy tốt đẹp, bản nhạc thay đổi rất nhanh, bản trước còn là Mozart K.545, giây tiếp theo đã đổi sang Bản Sonata Bi Tráng của Beethoven.
Bản nhạc này chủ nhân đàn hai lần, lần thứ hai tiếng đàn bớt hung hãn hơn, dần trở nên trì trệ và u uất.
Tạ An Tồn không phải dân nhạc, cũng không nghe ra được điều gì đặc biệt, chỉ ngồi trên cỏ lặng lẽ nghe rất lâu.
Đã muộn thế này rồi, Du Minh Ngọc hoàn toàn không có ý định đi ngủ.
Cậu ta thật sự có chút buồn ngủ, ngồi trên cỏ theo thói quen dùng chân sau gãi gãi tai, lúc này một luồng khí nóng mang theo mùi tanh nhẹ nhàng tiến đến –
“…”
Trong lòng Tạ An Tồn đột nhiên có một dự cảm không lành, cậu ta cứng đờ đặt chân xuống, giây tiếp theo một cái lưỡi thô ráp liếʍ lên lưng cậu ta.
Cậu ta thậm chí còn chưa kịp đứng dậy đã bị thứ gì đó cắp lấy gáy, bên tai còn kèm theo tiếng thở hổn hển đầy phấn khích.
“Gâu gâu!”
Tạ An Tồn yếu ớt kêu một tiếng, cố gắng quay đầu lại, phát hiện ra đó chính là con chó Border Collie tên Cook.
Con chó ngốc này rõ ràng đã coi Tạ An Tồn như một món đồ chơi hiếm lạ, liếʍ liếʍ ngửi ngửi trên người chú chó con đen, cuối cùng vui vẻ cắp cậu ta vào ổ gần đó.
“Gâu gâu gâu! (Khoan đã!)”
Tạ An Tồn cố sức giãy giụa, nhưng cậu ta chỉ lớn hơn chó teacup một chút, làm sao có thể so được sức mạnh với chó lớn, rất nhanh đã bị đưa vào trong nhà.
Mũi chó ẩm ướt và lạnh buốt dụi lên, lật Tạ An Tồn một cái, cậu ta sợ đến mức tai cụp sát vào đầu, cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi số phận bị trêu đùa.
Cook chỉ coi cậu ta là đồng loại, sau khi liếʍ lông cho Tạ An Tồn thì không động đậy nữa, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào chú chó con đen.
Tạ An Tồn mệt mỏi rã rời, nằm trên đất giả chết, định đợi Cook ngủ rồi mới trốn ra ngoài.
Không biết đã đợi bao lâu, Tạ An Tồn mới khó khăn bò ra ngoài, hắt hơi nhẹ một cái trong gió lạnh.
Trong lúc cậu ta và Cook giằng co, tiếng đàn piano đã biến mất từ lâu, cả căn biệt thự chìm vào bóng tối.
Tạ An Tồn nhìn chằm chằm vào cửa sổ tầng ba đầy mong ngóng, cắn răng chạy đến bên cây ngô đồng cạnh cửa sổ, cố gắng biến ra một đôi cánh dơi, vỗ cánh bay lên.