Bige giả vờ như không thấy vẻ mặt hơi u ám của Tạ An Tồn, dựa vào việc Dương Khải Minh không nhìn thấy mình, lại lén lấy một càng cua khác.
Trên TV, cô em chồng mưu mô vẫn đang gây sức ép với chị dâu, Bige xem một lúc, không biết sao tự nhiên sau lưng lại nổi lên một lớp mồ hôi lạnh.
May mà Tạ An Tồn cuối cùng không nói gì, chỉ hỏi: “Cậu nói Chử Tiêu là ông cụ Du nhét cho cậu cậu, là ý gì?”
“Chuyện này nói ra dài lắm…”
Dương Khải Minh lại nháy mắt ra hiệu với Tạ An Tồn, Tạ An Tồn đành phải đứng dậy đi đến tủ lạnh, lấy hết số thịt bò kho ra.
“Ông ngoại tôi ấy, tức là Du Đạo Ân, phong cách làm việc có chút không hay ho, nói khó nghe hơn thì là lập dị. Thích mấy cái hủ tục phong kiến mà tổ tiên để lại, tam thê tứ thϊếp gì đó, cưới mấy bà dì ghẻ.”
“Mỗi lần tôi về Dạng Viên ăn cơm đều ồn ào inh ỏi, chỉ khi có cậu tôi ở đó mới yên tĩnh chút, cậu ấy không hợp với ông ngoại tôi, bởi vì…”
Nói đến đây Dương Khải Minh đột nhiên dừng lời, cậu ta hơi say rồi, nhưng lúc này vẫn biết cái gì nên nói cái gì không nên nói, có chút ngượng ngùng cười với Tạ An Tồn: “Vừa nãy không phải đang nói Chử Tiêu sao, à đúng rồi Chử Tiêu…”
“Cậu tôi có một tật xấu kỳ lạ cậu có biết không, cậu ấy buổi tối thường xuyên không ngủ được.”
Nhắc đến Chử Tiêu, còn phải kể đến một sự kiện lớn xảy ra ở nhà họ Du ba năm trước.
Du Đạo Ân tuổi tác đã cao, trên người bệnh vặt không ngừng, lại bị thủ đoạn sấm sét của đứa con riêng ép phải lui về hậu trường, trơ mắt nhìn Du Minh Ngọc dẫn đi mấy cổ đông cũ của Du thị, dùng máu tươi tạo dựng nên tòa cao ốc của mình ở khu trung tâm CBD.
Người lớn tuổi trong nhà đều nói mệnh cách của Du Minh Ngọc quá hung dữ, dễ chiêu tà vật, Du Đạo Ân vốn không tin, nhưng một ngày nọ, sau khi người làm vườn đào được một vật từ phía sau nơi ở của Du Minh Ngọc, ông ta lại không thể không tin.
Đó là một bức tượng Bồ Tát, toàn thân đen kịt, thần thái và tư thế hoàn toàn khác biệt so với tượng thần bình thường, không chút từ bi nào, ngược lại giống như Diêm Vương trừng phạt kẻ bạo ngược, nhìn thật sự quỷ dị.
Vật này khiến người già trong vườn giật mình, lập tức chạy đi mời một bà đồng về.
Bà đồng vừa nhìn thấy tượng Bồ Tát đã run bần bật, nhất quyết hỏi mảnh đất đào ra tà vật này ai đang ở, sinh thần bát tự ra sao.
Du Đạo Ân vốn không thích gặp những chuyện vặt vãnh này, muốn đuổi bà đồng đi, nhưng không biết là bà dì ghẻ nào đã lén báo tin cho bà đồng, bà đồng tính quẻ mệnh của Du Minh Ngọc, hôm sau liền làm loạn đến trước mặt Du Đạo Ân, khiến Dạng Viên gà bay chó chạy.
Bà lão đó đã dập đầu mấy cái, chưa từng tính được một lá số mệnh như vậy, cũng sợ đến tái mặt – nói rằng Du Minh Ngọc trời sinh mệnh cách quá hung dữ, ngũ âm thịnh vượng, nên buổi tối mới thường xuyên ngủ không ngon.
Anh ta hành sự quá cứng rắn, lại thường xuyên làm những chuyện vấy máu, sớm muộn gì cũng sẽ chiêu họa cho nhà họ Du.
Bà đồng nói một tràng như trời sập, nhưng không hề nói dối.
Một năm sau khi bức tượng Bồ Tát được đào ra, trong Dạng Viên liên tiếp xảy ra chuyện lạ.
Khi thì người làm không hiểu sao lại rơi xuống hồ nhân tạo, khi thì dì ghẻ bị cảm lạnh giữa mùa hè nóng nực, nằm liệt giường mấy ngày không dậy nổi.