Chương 23

“Sao đột nhiên lại về thế?”

“Cậu tớ không phải ở đây sao.”

Nhắc đến chuyện này, Dương Khải Minh vẻ mặt phiền não:

“Lúc cậu ấy về nước tớ vẫn còn ở Mỹ chưa về, mẹ tớ cứ đòi tớ về chào cậu ấy, nói người một nhà phải ăn bữa cơm cùng nhau, mỗi ngày ít nhất gọi ba cuộc điện thoại, tớ thật sự ghét đến phát điên rồi...”

Tạ An Tồn đứng dậy lấy một hộp thịt bò lát muối ra từ tủ lạnh nhỏ, Dương Khải Minh thích ăn món này, lập tức thay đổi sắc mặt, ném cho Tạ An Tồn một ánh mắt đưa tình.

“Cậu cũng biết tớ sợ cậu tớ sợ chết khϊếp, mỗi lần gặp mặt đều run cầm cập, anh ấy mà vắt chân chữ ngũ định nói chuyện là tớ muốn quỳ xuống ngay lập tức, mất mặt quá! Lần sau tớ mà dẫn vợ về nhà thì sao đây?”

Dương Khải Minh có một nỗi ám ảnh sâu sắc với Du Minh Ngọc. Mẹ anh ta không quản được anh ta, người duy nhất có thể ngăn cản thời kỳ nổi loạn của anh ta chạy loạn như ngựa hoang chính là Du Minh Ngọc.

Tổng kết lại cuộc đời mình, Dương Khải Minh chỉ có hai nhận xét chân thành dành cho cậu mình, đó là quyền uy, và vẫn là quyền uy.

Thời đại học, mỗi lần nghỉ lễ, cậu ta lại kéo Tạ An Tồn ra ngoài ăn khuya, sau khi say mèm thì việc đầu tiên là bắt đầu kể lể lịch sử tình trường của mình từ hồi sơ trung, rồi sau đó là tố cáo Du Minh Ngọc ngày trước đã hà khắc với cậu ta như thế nào, vừa khóc vừa tủi thân.

“Cậu không biết người đó đáng sợ đến mức nào đâu, hồi nhỏ tôi có quậy thật… nhưng hồi cấp ba cậu ta còn dùng roi mây đánh tôi, cứ thế ngồi đó mà đánh.”

“Vừa đánh vừa cười, còn hỏi tôi tối qua đi đâu, hồi đó tôi cứ gặp ác mộng là thấy mặt ông cậu tôi, cậu ta cười một cái là tôi tỉnh cả rượu…”

“Đánh thật đấy, cánh tay tôi sưng vù mấy ngày liền, còn không cho mẹ tôi gọi bác sĩ đến, bảo là để tôi nhớ đời… Bạn gái tôi đứng bên cạnh mà cậu ta cũng trực tiếp đánh tôi, bảo tôi là đàn ông thì giữ thể diện ở đâu?”

“Về nhà bạn gái tôi liền chia tay luôn, cậu biết câu cuối cùng cô ấy hỏi tôi là gì không, tôi vĩnh viễn không thể quên, đây là nỗi nhục của cả đời này…”

“Hỏi cậu cái gì?” Tạ An Tồn tò mò.

“Cô ấy hỏi cậu tôi có vợ chưa.”

“…”

Tạ An Tồn im lặng.

“Thật ra cậu cậu cũng chẳng làm gì quá đáng, nếu là tôi mà biết cháu mình ở trường đánh nhau đến nỗi bị kỷ luật dán cáo thị khắp ba tòa nhà dạy học thì tôi cũng đánh cậu đấy.”

Dương Khải Minh không thể tin nổi mở to mắt: “Sao cậu cứ nói đỡ cho cậu tôi mãi thế? Tôi đánh nhau vì ai chứ, là vì anh hùng cứu mỹ nhân, chứ đâu phải như mấy tên vô tích sự kia!”

“Thế nhưng bạn gái cậu cuối cùng vẫn chia tay cậu, còn hỏi cậu cậu có vợ chưa.”

Dương Khải Minh không nói gì nữa, cậu ta che mắt hít hít mũi, chỉ thấy mình thật cay đắng, thật cay đắng, Tạ An Tồn chút nào cũng không hiểu được nỗi khổ sống dưới quyền cậu của cậu ta.

Chính vì thế mà cậu ta không muốn về nước, sự tự tôn khó khăn lắm mới xây dựng được khi sống tự do tự tại ở Mỹ, vừa về đến nơi đã bị giẫm nát tan tành, gối đàn ông nào còn vàng bạc gì, chỉ còn lông gà vương vãi đầy đất.

Dương Khải Minh nhìn Tạ An Tồn qua kẽ tay, đối phương chậm rãi bóc vỏ cua, ăn không ngừng nghỉ như một con heo.