“Chuyện này cần phải tính toán lâu dài.” Cậu thở dài nói.
Nói xong, mặc kệ Bige gào thét, cậu trùm chăn kín đầu giả chết.
Mấy ngày nay cậu cũng không phải là chưa nghĩ đến chuyện này, rõ ràng lựa chọn đầu tiên dễ dàng và tiện lợi hơn, lại có thể giữ được cái mạng nhỏ.
Trinh tiết đối với Mị Ma là thứ có cũng được không có cũng được.
Phần lớn Mị Ma vì lý do cơ thể mà lăng nhăng, ở nhân gian giường chiếu và bạn tình có thể thay đổi liên tục.
Một Mị Ma cố chấp và bảo thủ như Tạ An Tồn đã là một truyền thuyết vàng hiếm có, ba mươi mấy viên xúc xắc cũng không thể gieo ra được.
So với Mị Ma, cậu càng giống một chú chó hoang, đã chọn chủ thì sẽ không thay đổi, nếu không phải lên giường với Du Minh Ngọc, cậu thà chết rồi đầu thai kiếp khác.
Tính cách quyết định hình dạng, cố chấp đến vậy, thảo nào nguyên hình trông giống chó, thật sự mất hết uy nghiêm của tộc Mị Ma.
Chỉ muốn nụ hôn và sự vuốt ve của Du Minh Ngọc, nếu đối phương có thể yêu cậu thì càng tốt, Tạ An Tồn nghĩ, vì điều đó, cậu sẵn lòng làm bất cứ điều gì, tiếp tục sống một cách cẩn trọng như vậy cũng không sao.
Nhưng điều kiện tiên quyết là, cậu phải gϊếŧ hết những người có thể đã hôn Du Minh Ngọc.
Chiếc điện thoại bên gối rung lên hai tiếng, hiện lên hai tin nhắn WeChat, là "thánh chỉ" được gửi từ người bạn thân thiết duy nhất trong danh bạ của cậu.
[Thái tử điện hạ số một thế giới: Tồn nhi, ngày mai tớ cũng đến Bích Thủy Tạ ở hai ngày.]
[Thái tử điện hạ số một thế giới: Sáu giờ tối đến, nhớ ra đón tớ nhé [Hôn gió]]
“Thái tử điện hạ số một thế giới” tên thật là Dương Khải Minh, tính cách của người này hoàn toàn trái ngược với Tạ An Tồn, có thể chơi thân với nhau hoàn toàn nhờ từ trường, giống như trùng cỏ và gấu nước kết bái, dù sao cũng chẳng mấy ai tin.
Dương Khải Minh là thiếu gia thứ hai nhà họ Dương, được anh trai và bố mẹ cưng chiều từ nhỏ đến lớn, là một tay chơi khét tiếng trong số các thiếu gia ăn chơi trác táng.
Một năm 365 ngày thì 100 ngày hẹn hò với siêu mẫu, 100 ngày khác bị các cô bạn gái đá, 50 ngày ở nước ngoài đua xe, mở tiệc tùng ném tiền, sau đó đánh nhau phải nằm viện, còn lại 165 ngày thì cãi nhau ầm ĩ với bố, rồi bị áp giải đi làm.
Tự do và phóng khoáng, cũng rất chịu chi tiền cho các cô bạn gái, chỉ là tính cách không ổn định, có thể nói là một thiếu gia ngốc nghếch nhưng chính trực và giàu có.
Hơn nữa, còn là cháu ngoại của Du Minh Ngọc. Tạ An Tồn đôi khi cũng nghi ngờ mục đích ban đầu của mình khi quen Dương Khải Minh có đơn thuần hay không.
Tối hôm đó, chưa đến sáu giờ Dương Khải Minh đã đến, nhuộm một mái tóc đỏ rực chói lóa, khi đến còn mang theo hai hộp cua lông và bia.
“Mệt chết tớ rồi, cái sân bay chó chết đó đúng là coi thường người khác, không cho nâng hạng vé máy bay, phải chuyển tận 14 tiếng mới đến được Y Thủy, mông tớ sắp mọc trĩ rồi đây.”
Dương Khải Minh nằm phịch xuống ghế sofa mở một chai bia, tu ừng ực như uống nước lã.
“Cậu không thích ăn cua sao? Chị dâu cả tớ tự hấp đó, là đợt cua hồ cuối cùng ở quê chị ấy, cua cái gạch béo ngậy luôn, cậu nếm thử xem.”
Mùi gạch cua hòa lẫn mùi gừng và dấm bay ra, làm Bige chảy cả nước miếng thèm thuồng.
Thừa lúc Dương Khải Minh không chú ý, Tạ An Tồn lén lút bẻ một cái càng cua cho Bige, còn mình cũng không kìm được mà ngồi xuống bắt đầu bóc cua ăn.