Chương 20

“Nước bọt của con người có thể, có thể sát trùng và cầm máu... Tôi thấy vết thương hơi sâu, nghĩ là cầm máu trước, xin lỗi Du tiên sinh, đã dọa anh rồi, tôi không phải...”

Tạ An Tồn khó khăn tìm lý do bào chữa cho mình.

Du Minh Ngọc không nói gì, vẫn im lặng nhìn cậu, ánh mắt dò xét táo bạo như có thực thể, khiến làn da dưới lớp quần áo của Tạ An Tồn lại nóng ran từng tấc một.

Vì giọt máu vừa rồi, Tạ An Tồn giờ đây có chút hưng phấn, cậu không ngừng liếʍ môi, đầu lại cúi càng lúc càng thấp, sợ rằng những cảm xúc điên cuồng trong mắt lúc này sẽ dọa sợ đóa hoa quý tộc trước mặt.

“Sao không ngẩng đầu lên nói chuyện? Tôi đáng sợ đến vậy sao?” Du Minh Ngọc nhàn nhạt nói.

“Không có, tôi không cố ý, xin lỗi Du tiên sinh.” Tạ An Tồn nói khẽ: “Lần sau sẽ không như vậy nữa, tôi không… không có ý gì khác.”

Lần sau?

Du Minh Ngọc nghe xong câu này thì lại bật cười, anh vẫn đi lấy hai tờ khăn giấy, khi quay lại thì như đối xử với một đứa trẻ, vuốt ve đầu Tạ An Tồn, giọng điệu rất nhạt.

“Tôi vừa mới vuốt chó xong, tay bẩn lắm, về nhớ súc miệng nhé.” Anh nói: “An Tồn, răng nanh của cậu hình như hơi nhọn thì phải?”

Ngày đó Tạ An Tồn cũng không biết mình đã trở về công quán bằng cách nào – cành lá xào xạc và mưa phùn trên đường như quay chậm, tiếng ồn cũng kéo dài vô tận, hoàn toàn không thể át đi tiếng tim đập dồn dập của cậu.

Vì giọt máu đó, Tạ An Tồn trở nên cuồng loạn, hưng phấn, lăn lộn trên giường, phải ngâm nước lạnh hai lần mới bình tĩnh lại một chút.

Nếu có thể liếʍ thêm chút nữa thì tốt biết mấy, lần thứ hai cậu nghĩ vậy.

Tạ An Tồn đối diện gương há miệng kiểm tra, răng nanh đã trở lại bình thường, trông không khác gì người thường, cậu thở phào nhẹ nhõm, rót hai chai nước lớn để súc miệng.

Nhớ lại cảm giác ngón tay của anh trong khoang miệng chiều nay, Tạ An Tồn không kìm được mà nghiến răng hai cái.

Chỉ cần hơi hồi tưởng lại mùi máu của Du Minh Ngọc, miệng cậu liền bắt đầu tiết ra một lượng lớn nước bọt, chảy ròng ròng xuống.

Thì ra trên đời này thật sự có thứ "Thịt Đường Tăng thơm mười dặm" mê hoặc lòng người.

Lúc Bige trở về đã gần tối, Tạ An Tồn đang nằm trên giường nghịch điện thoại.

Trong phòng không bật đèn nào, ánh sáng màn hình điện thoại chiếu vào mặt cậu trắng bệch, trông hệt như một nam quỷ.

Hai ngày không gặp, môi Tạ An Tồn ngược lại đỏ hơn trước khi nó đi, chỉ là sắc mặt u ám, xem ra tâm trạng không tốt.

“An Tồn... cậu không sao chứ, tôi mang thuốc về rồi, cậu mau uống đi, viên thuốc này có thể giúp cậu không khó chịu như vậy trong kỳ phát tình này.”

“Nhưng chị nói rồi, nếu cậu không kết dẫn thì sau này sẽ không chỉ đơn giản là sốt nhẹ kéo dài đâu. Mỗi giây cậu chịu đựng bây giờ là đang rút cạn cơ thể đấy. Ngày nào đó nếu cậu thật sự không chịu nổi nữa, kiếp sau chúng ta cùng đầu thai làm súc vật đi.”

Bige từ trong túi vải của mình lấy ra một viên thuốc màu sô cô la, nhét vào miệng đối phương: “Tạ An Tồn, cậu có nghe tôi nói không, cậu sắp bệnh đến mức không qua khỏi rồi đấy biết không!”

Tạ An Tồn tùy ý nuốt viên thuốc, khi trở mình suýt chút nữa đè lên Bige.

“Anh ấy lại chặn số tôi rồi.” Tạ An Tồn u sầu nói.

“Ai, số nào?” Bige sững sờ một giây rồi phản ứng lại: “Đến lúc nào rồi mà còn vương vấn cái vụ quấy rối tìиɧ ɖu͙© đó!”