Chương 19

Giờ đây, mùi hương đột ngột xuất hiện đó dường như muốn nhét người ta vào túi ngủ của lều cắm trại, chỉ cần nghe tiếng mưa rơi tí tách trên vải sợi cũng đủ khiến cơ thể thả lỏng.

Thuận theo dòng chảy, vô cùng thoải mái.

“Cơ thể không khỏe sao?” Anh nhắm mắt lại, cố gắng loại bỏ những suy nghĩ không đúng lúc trong đầu, chủ động hỏi: “Sắc mặt cậu không được tốt lắm.”

Tạ An Tồn sờ trán mình, nhiệt độ ở đó quả thật nóng hơn lúc ra ngoài.

Cậu dùng mu bàn tay hạ nhiệt cho má, trong lòng sốt ruột muốn rời đi, nhưng chân lại như mọc rễ, không nhúc nhích chút nào.

“Ưm, ưm, hai hôm nay hơi sốt.”

“Chắc là bị cảm lạnh rồi, mấy ngày nay nhiệt độ xuống nhanh, mặc thêm quần áo vào. Về tôi sẽ bảo bác sĩ khám cho cậu, uống chút thuốc.”

“Vâng, cảm ơn Du tiên sinh.”

“Ở đây sống có quen không? Thỉnh thoảng tôi thấy bọn trẻ náo nhiệt ở bên hồ bơi, hình như không thấy cậu, không thích náo nhiệt sao?”

Du Minh Ngọc lấy một quả táo từ giỏ trái cây, lại cầm dao nhỏ. Cook vừa ngồi xuống lại đứng dậy, chăm chú nhìn quả táo trong tay anh, đuôi vẫy vẫy trên bắp chân Tạ An Tồn, đánh cậu hơi đau.

Nhưng rõ ràng Du Minh Ngọc sẽ không làm những việc như gọt táo. Vỏ táo vừa gọt được hai miếng, lưỡi dao đã cứa vào ngón trỏ anh, rất nhanh một giọt máu nhỏ đã rịn ra.

Du Minh Ngọc nhìn tay mình, không biểu cảm gì.

Tạ An Tồn vừa định nói, thì toàn bộ ánh mắt đã bị điểm đỏ đó thu hút. Cậu há miệng, yết hầu khẽ nuốt khan một tiếng.

Mùi máu đối với Mị Ma là một thứ mồi nhử tuyệt vời, hơn cả tϊиɧ ɖϊ©h͙, nó là tinh nguyên ngon lành hơn. Trong khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy toàn thân máu sôi lên, hơi thở nặng nề hơn rất nhiều.

Bên tai Du Minh Ngọc hình như còn nói gì đó, nhưng Tạ An Tồn không nghe thấy nữa, tiếng tim đập mỗi lúc một lớn hơn, cuối cùng hòa vào tiếng ù tai.

Trong không khí, mùi hương của Du Minh Ngọc nồng đậm hơn gấp trăm lần.

Thật thơm.

Thật thơm.

Miệng vết thương khá rộng, cảm giác đau rát nhức nhối khiến Du Minh Ngọc hơi khó chịu.

Anh đặt con dao xuống, đứng dậy định lấy khăn giấy ở bên kia bàn thì tay bỗng nhiên bị ai đó nắm chặt, ngay sau đó là cảm giác ấm áp và ẩm ướt truyền đến từ ngón trỏ.

Có vật sắc nhọn nào đó khẽ lướt qua da, nhưng môi lưỡi dường như không nỡ làm Du Minh Ngọc đau, rất nhanh đã đổi thành đầu lưỡi mềm mại hơn, liếʍ đi giọt máu trên đó.

Du Minh Ngọc nhìn Tạ An Tồn đang cúi người ngậm ngón tay mình, sững sờ một lát, rất nhanh liền phản ứng lại, rụt ngón tay về.

“An Tồn, cậu làm gì vậy?”

Tạ An Tồn còn chưa kịp thưởng thức dư vị ngọt ngào của máu thì miệng đã trống rỗng. Cậu liếʍ liếʍ răng nanh, vẫn thấy chưa đủ, giá như có thể liếʍ thêm chút nữa thì tốt biết mấy.

Mắt mơ màng ngẩng lên, đối diện với ánh mắt dò xét của Du Minh Ngọc, Tạ An Tồn lập tức tỉnh táo lại, mặt đỏ bừng.

Người nhỏ tuổi giúp người lớn tuổi liếʍ vết thương để sát trùng bằng nước bọt thì còn có thể hiểu được, nhưng đặt vào trường hợp của cậu và Du Minh Ngọc thì hơi kỳ quặc rồi.

Thôi được rồi, thực ra việc hai người đàn ông dùng nước bọt để sát trùng cũng không bình thường, bây giờ Du Minh Ngọc hoàn toàn có thể nói rằng anh đã bị cậu quấy rối tìиɧ ɖu͙©.

Nhưng chuyện này thực sự không thể trách cậu.

Cậu đã nhịn mấy ngày rồi, lại còn Du Minh Ngọc trên người thơm như vậy, bản năng nhanh hơn ý chí, giống như một người sắp chết đói đột nhiên được đặt trước bát cơm trộn bơ, ăn thế nào cũng không đủ.