“An Tồn, lại đây.” Đối phương đang gọi cậu.
Tạ An Tồn chỉ mất một giây để đưa ra quyết định.
Cậu giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, đi đến rồi ngồi phịch xuống bên cạnh Du Minh Ngọc.
Mấy người đàn ông đang ngồi ở đó, ngoài Du Minh Ngọc ra, đều trạc tuổi bố cậu. Có vài khuôn mặt cậu thấy quen, nhưng lại không tài nào nhớ ra, đành phải mơ hồ chào hỏi tất cả một lượt.
“An Tồn à, dạo này sức khỏe bố cháu thế nào? Nghe nói tháng trước ông ấy bị bệnh một trận, bây giờ không sao chứ?”
“Ông ấy... ông ấy khỏe lắm ạ, gần đây đi nước ngoài đàm phán dự án rồi, vẫn chưa về ạ.”
“Cháu bây giờ làm việc ở tòa nhà trang sức của mẹ cháu à? Bình thường công việc có bận không, lần trước cháu thiết kế bộ trang sức phượng hoàng vàng cho con dâu chú ấy, con bé thích mê tơi, lần sau lại giúp chú thiết kế một bộ nhé?”
“Có khi bận, có khi rất rảnh, tùy thuộc vào sự sắp xếp thời gian... Chú cần thì cứ gọi điện thoại cho cháu, cháu có thể giúp chọn nguyên liệu.”
“An Tồn, sao không ra trường đua ngựa xem họ chơi? Thằng nhóc nhà chú cũng ở trong đó, ngày nào cũng đánh bida hoặc chơi xe, nếu được như cháu thì tốt quá…”
Người lớn tuổi gặp người trẻ tuổi đều có chuyện để nói không ngừng, vây quanh Tạ An Tồn hỏi đông hỏi tây. Tạ An Tồn trả lời từng câu một rành mạch, nói đến khô cả cổ họng, liền uống liền hai cốc trà.
Khóe mắt cậu liếc thấy Du Minh Ngọc vẫn rất yên tĩnh, mắt cụp xuống nghịch chó.
Tạ An Tồn lén lút nhìn trộm, tâm trí cậu lại trôi dạt sang nơi khác.
Tay của Du Minh Ngọc rất đẹp, mu bàn tay rộng và dày, ngón tay thon dài và mạnh mẽ, khi cong lại thỉnh thoảng có thể thấy những đường gân xanh nổi lên, đó là một đôi tay của người đàn ông trưởng thành.
Tạ An Tồn nghĩ, cảm giác khi được nó nắm chắc có lẽ là ấm áp và khô ráo.
Khi một ấm trà sắp cạn, đột nhiên có hai cuộc điện thoại đến, nội dung đại khái là trường đua ngựa có chút chuyện, mấy thanh niên tranh cãi khi thi đấu, đang đối đầu nhau.
Trong đó có không ít là con cháu trong nhà, mấy người đàn ông vừa mắng vừa đứng dậy chào Du Minh Ngọc, vội vã chạy về phía trường đua ngựa.
Trên bãi cỏ đột nhiên chỉ còn lại Tạ An Tồn và Du Minh Ngọc, cùng một chú chó tự chơi một mình.
Cook thấy không ai mang nó đi, nó lập tức dỗi hờn, cái tính bướng bỉnh trỗi dậy. Du Minh Ngọc để mặc chú chó đang giận dỗi cắn gấu quần anh, cũng không đưa tay ra vuốt ve, chỉ tự mình uống trà.
Từ nãy đến giờ, trạng thái của chàng trai trẻ bên cạnh rất cứng nhắc, bây giờ khi ở riêng với anh thì dường như càng câu nệ hơn.
Ghế của hai người rất sát nhau, khuỷu tay của Tạ An Tồn luôn chạm vào cánh tay Du Minh Ngọc, nhưng chạm một cái là cậu lại rụt về rất nhanh, không biết là đang kiêng dè điều gì.
Một mùi hương thoang thoảng như có như không lan tỏa ra, một mùi rất lạ, không giống nước hoa, cũng không giống mùi trái cây, mà giống một mùi hương tự nhiên tỏa ra, không nồng, không ngấy, vừa vặn như mùi mưa hôm nay.
Du Minh Ngọc ngửi mùi hương này, bất ngờ cảm thấy buồn ngủ đã lâu không xuất hiện. Cảm giác này đã rất lâu rồi anh chưa từng có.
Thuốc của bác sĩ Lâm chỉ có thể ép cơ thể anh đi vào giấc ngủ, giống như một liều thuốc mê nửa vời, nhắm mắt lại là mất ý thức, tuy hiệu quả nhưng cũng hoàn toàn tước đoạt trải nghiệm giấc ngủ của Du Minh Ngọc.