Chương 15

Bên cạnh giường còn một chiếc ghế chưa được dọn đi, Du Minh Ngọc tùy ý ngồi xuống, nhìn thẳng vào Chu Tiêu.

"Du tiên sinh sao lại đến đây ạ?"

Chu Tiêu vừa mừng vừa sợ, sắc mặt không mấy dễ coi của Lục Dĩ Trân nhắc nhở cậu ta rằng tối nay đã gây ra họa lớn, những lời muốn nói lại bị nuốt vào bụng.

Cậu ta không ngờ liều thuốc kí©ɧ ɖụ© mà người khác đưa lại có tác dụng mạnh đến vậy, cũng không ngờ lại gặp phải thiếu gia nhà họ Tạ.

Tất cả những người thấy cậu ta tối nay đều lén lút bàn tán xem cậu ta có phải là tình nhân của Du Minh Ngọc hay không, nhưng chỉ Chu Tiêu mới biết, từ khi được Du Đạo Ân đưa đến bên cạnh Du Minh Ngọc, anh ta chưa từng chạm vào cậu ta, dù chỉ một lần.

Nhưng Du Đạo Ân rõ ràng đã nói, chỉ khi lên giường với anh ta mới có thể giúp Du Minh Ngọc hóa giải vận rủi trong mệnh, mới có thể chữa khỏi cái bệnh lạ khó ngủ, vì vậy cậu ta cũng không làm gì sai.

Nghĩ đến đây, cảm giác tim đập mạnh của Chu Tiêu mới dịu đi một chút, nhưng ánh mắt đầy áp lực của Du Minh Ngọc vẫn luôn bao trùm trên đầu cậu ta, ép cậu ta phải cúi thấp đầu, những giọt mồ hôi nóng ẩm dần thấm ướt áo sơ mi.

"Kẽo kẹt" một tiếng, có người đứng dậy khỏi ghế, đi đến trước mặt cậu ta.

"Chu Tiêu, cơ thể cậu đã khá hơn chút nào chưa?"

Chu Tiêu ngơ ngác ngẩng đầu, đối diện với nụ cười trông có vẻ khá dịu dàng của Du Minh Ngọc.

Nụ cười của Du Minh Ngọc trước nay vẫn luôn là sự ân cần nhưng kèm theo vẻ xa cách, chỉ là dưới ánh đèn lờ mờ, nụ cười này lại mang một ý vị khó nói thành lời.

Tim Chu Tiêu đập mạnh hai nhịp, cậu ta cũng cười theo: "Cũng khá rồi... Vừa nãy bác sĩ Lâm đã đến, anh ấy nói truyền xong túi nước biển này nghỉ ngơi một chút là sẽ khỏe lại..."

"Ừm." Du Minh Ngọc cúi người xuống, hỏi nhỏ bên tai Chu Tiêu: "Vậy cậu nói cho chú nghe, tại sao lại tự hạ thuốc cho mình?"

"..."

Lưng và nụ cười chợt cứng đờ lại. Tay Du Minh Ngọc vỗ mạnh hai cái lên vai cậu ta, mang theo lực đạo không thể xem nhẹ, ý là ở chỗ anh ta thì tuyệt đối không có khả năng nói dối.

Mồ hôi nóng đột nhiên biến thành mồ hôi lạnh. Chu Tiêu bò dậy từ trong chăn, cũng không màng đến đầu kim tiêm bị lệch trên mu bàn tay, run rẩy nói:

"Du tiên sinh... Xin lỗi, là tôi không tốt, tôi chỉ là nghĩ mấy ngày nay Du tiên sinh có thể lại mất ngủ... Lão tiên sinh Du nói tôi có thể giúp Du tiên sinh thuyên giảm, nên mới..."

"Cho nên mới làm chuyện này?"

Chuyện này là chuyện gì, Du Minh Ngọc không nói rõ, nhưng ngữ khí rõ ràng là muốn khiến cậu ta khó xử.

Mặt Chu Tiêu lúc xanh lúc đỏ, cậu ta liếc nhìn Lục Dĩ Trân đang im lặng, rồi càng run rẩy hơn.

"Nói đi."

"Xin lỗi... tôi không cố ý, Du tiên sinh..." Chu Tiêu nói giọng mềm mỏng, muốn dùng cách làm nũng để lấp liếʍ. "Sau này tôi sẽ không làm chuyện như vậy nữa. Du tiên sinh, tôi có thể nằm xuống trước không? Tôi cảm thấy bây giờ đầu óc vẫn chưa tỉnh táo lắm, bác sĩ Lâm nói..."

Lời nói của cậu ta đến giữa chừng bỗng nhiên nghẹn lại trong cổ họng, bởi vì Du Minh Ngọc từ tủ đầu giường cầm lên một ấm nước lạnh, trực tiếp đổ từ trên đầu Chu Tiêu xuống.

Nước lạnh ngắt như đứt dây chảy xuống từ tóc mái và cằm của Chu Tiêu, rất nhanh đã làm ướt đẫm chăn. Chu Tiêu có chút mơ màng ngẩng đầu nhìn Du Minh Ngọc, đối phương vẻ mặt ôn hòa, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo thấu xương.