Chương 12

“Thư ký Lục, liều lượng cậu ta dùng quá lớn, nếu gặp phải người đàn ông khác, tối nay sẽ không may mắn như vậy đâu.” Tạ An Tồn khẽ nói.

Lục Dĩ Trân nhíu mày, định mở miệng hỏi thì đối phương đã đi xa rồi.

Khi bữa tiệc kết thúc đã gần mười giờ tối, các tầng của Biệt thự Trung tâm Bích Thủy Tạ lần lượt sáng đèn vàng.

Đợt không khí lạnh tràn về, tối nay vừa mới có một trận mưa nhỏ, người phục vụ mở cửa sổ thông gió cho đại sảnh đã hắt hơi hai cái trong gió lạnh.

Không ít khách mời không muốn đi ra ngoài hóng gió lạnh, định ở lại Bích Thủy Tạ hai ngày rồi mới đi. Du Minh Ngọc đã cho quản gia mở các tầng phòng khách để khách lưu trú.

La Oánh và vài bà phu nhân nhà giàu đã hẹn nhau ngày mai đến hậu viên Bích Thủy Tạ ngâm suối nước nóng, bảo Tạ An Tồn cũng ở lại cùng bà.

Giờ phút này đã là đêm khuya, Tạ An Tồn một mình ngâm mình trong bồn tắm đầy nước lạnh, trong căn hộ không bật đèn, chỉ có chiếc đồng hồ điện tử ở mép bồn chập chờn nhấp nháy ánh sáng đỏ.

Ngoài hơi nước ẩm ướt và lạnh lẽo ở đầu mũi, Tạ An Tồn dường như lại ngửi thấy mùi cỏ hương bài thoang thoảng như có như không.

Sự bồn chồn, khao khát lan tỏa từ sâu trong cơ thể theo mùi hương tưởng tượng này. Tạ An Tồn mở mắt, ngồi dậy, mò tìm chiếc điện thoại trên sàn nhà, thành thạo thay một chiếc sim điện thoại mới.

Anh ta mở danh bạ, lật đến cuối cùng, tìm thấy một số điện thoại không có ghi chú, chầm chậm soạn tin nhắn trong khung chat.

Nếu Bige chưa ngủ, thấy màn hình điện thoại chắc chắn lại phải chửi Tạ An Tồn biếи ŧɦái, hành vi đáng hổ thẹn đến mức không thể chấp nhận được.

Trên giao diện trò chuyện dày đặc toàn là những tin nhắn Tạ An Tồn đã gửi đi, mỗi tin nhắn đều mang theo sự si mê trần trụi và gợϊ ȶìиᏂ.

Nhưng Tạ An Tồn không bận tâm nếu ý vị quấy rối trong đó đậm hơn một chút nữa, dù sao người nhận chưa bao giờ hồi âm cho anh ta, nhưng anh ta tin chắc Du Minh Ngọc nhất định sẽ nhìn thấy.

Số điện thoại này chỉ có lác đác vài người biết, là số điện thoại riêng của Du Minh Ngọc.

Nước đá ở đầu ngón tay đều nhỏ xuống màn hình điện thoại, Tạ An Tồn cũng không bận tâm, ánh sáng trắng mờ ảo chiếu vào đồng tử của anh ta, phơi bày toàn bộ những sự mê luyến không thể để lộ ra ngoài.

-Minh Ngọc, hôm nay lại gặp được anh rồi, người anh thơm quá, có phải anh đã đổi nước hoa mới không? Mỗi loại nước hoa anh từng dùng em đều có sưu tầm, nhưng có một số mùi hương vẫn không khớp với mùi em ngửi thấy trên người anh. Giá như một ngày nào đó anh chịu tự mình nói cho em biết tên những loại nước hoa đó thì tốt biết mấy. Em nhất định sẽ xịt nước hoa khắp mọi ngóc ngách trong nhà, như vậy em có thể mãi mãi ngửi thấy mùi cơ thể của anh.

-Minh Ngọc, hôm nay anh có vui không? Em rất vui, vừa nhìn thấy anh là em đã có phản ứng rồi, xin lỗi, em cũng không muốn như vậy đâu, nhưng em chính là không kiềm chế được.

-Hôm nay em cứ mãi nhìn anh, anh đẹp quá, mắt đẹp, tay cũng đẹp. Giá như anh có thể giúp em chạm vào một chút thì tốt biết mấy, nhưng có lẽ anh không sẵn lòng đâu nhỉ? Thế nhưng có một số thứ khi dính màu trắng vào sẽ trở nên đẹp hơn, anh nghĩ sao?

-Anh có biết bây giờ em đang nghĩ gì về anh không? Anh cũng làm chuyện đó sao? Em rất muốn nhìn thấy dáng vẻ của anh khi làm chuyện đó, thật sự muốn gắn một camera trên người anh, như vậy anh đang làm gì em cũng có thể thấy hết.