Sau khi buổi phát sóng trực tiếp kết thúc, chương trình tạm thời dừng lại. Quản gia mỉm cười nói: "Phu nhân, nếu cô tò mò về tiên sinh thì sao không hỏi thẳng anh ấy?"
Tô Vãn chớp mắt:
"Hỏi anh ấy chuyện này không phải là quá đường đột sao?"
Cũng giống như bạn bè bình thường không tiện hỏi về tiền lương, cô cảm thấy giữa "vợ chồng hợp đồng" thì càng không nên quan tâm những việc riêng tư như thế.
Đừng hỏi, nếu hỏi tức là mối quan hệ chưa đủ tốt.
Lúc nãy cô hỏi Tô Nhiễm Trà câu hỏi đó chỉ là để hiểu sơ qua thôi.
Nếu Tô Nhiễm Trà trả lời, vậy là cô có thể đoán được đại khái.
Nếu cô ta không trả lời thì cũng không sao, nó chẳng ảnh hưởng gì đến cô.
Những người xem buổi phát sóng trực tiếp đó chắc cũng sẽ nghĩ cô đang nói đùa hay gì đó khác, và sẽ không nghĩ quá xa, họ càng không biết rằng cô thực sự không biết Hoắc Sính giàu có đến mức nào.
Việc tự mình hỏi Hoắc Sính, Tô Vãn luôn cảm thấy hơi quá đáng.
Quản gia không hề biết những rắc rối trong đầu cô, ông vẫn mỉm cười nói:
"Nếu là cô hỏi, tôi tin tiên sinh nhất định sẽ trả lời."
Tô Vãn chống cằm, khéo léo chuyển chủ đề: "Quản gia, ông làm ở đây bao lâu rồi?"
"Phu nhân, tôi nhìn tiên sinh lớn lên từ khi còn nhỏ, chứng kiến sự trưởng thành của cậu ấy. Tôi đã ở Hoắc gia 25 năm rồi."
25 năm, quả thực là một khoảng thời gian dài. Có lẽ, ông ấy biết vài chuyện gì đó mà cô không biết.
Cô không nhịn được hỏi:
"Vậy ông có biết Hoắc Sính và Biệt Minh Nguyệt quen nhau không?"
Mong muốn đầu tiên của Biệt Minh Nguyệt là không muốn Hoắc Sính tham gia ghi hình chương trình thực tế. Ý đồ của cô ta là gì?
Nguyên chủ lớn lên ở nông thôn, mãi sau khi trưởng thành mới được Tô gia tìm thấy, căn bản hoàn toàn không quen biết Biệt Minh Nguyệt. Vậy nên, chỉ có thể là vấn đề ở phía Hoắc Sính.
Vừa nghe thấy cái tên Biệt Minh Nguyệt, quản gia khẽ nhíu mày:
"Phu nhân, cha mẹ của tiên sinh quả thật từng có ý muốn gán ghép cậy ấy với Biệt tiểu thư, nhưng tiên sinh từ chối. Hai người họ không quen biết thân gì cả."
Trong lòng Tô Vãn như lóe lên một tia sáng, lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Vậy ra…Hoắc Sính chính là bạch nguyệt quang của Biệt Minh Nguyệt sao? Chẳng trách nữ chính lại ngăn cản Hoắc Sính tham gia chương trình và muốn lấy mạng cô.
Trong lòng Biệt Minh Nguyệt, cô chính là kẻ thù đã cướp mất danh phận "Hoắc phu nhân"của cô ta. Nếu như vậy, có thể hiểu được số phận làm bia đỡ đạn của Hoắc Sính. Bởi nếu ánh trăng trắng của nữ chính luôn hiện hữu, làm sao cô ta có thể ở bên nam chính được?
Tô Uyển gật đầu: "Được rồi, tôi biết rồi."
Sau khi trở về phòng, camera lắp đặt trong phòng lại bắt đầu hoạt động. Tô Vãn rửa mặt xong thì lên giường đi ngủ.
Bên kia, ảnh hậu Mục Phỉ Phỉ đang chăm sóc da buổi tối trong khi chồng cô ấy nằm đọc sách trên giường; Biệt Minh Nguyệt thì đang tưới hoa, Thịnh Thừa Phong trò chuyện cùng cô ấy; Tô Nhiễm Trà tựa vào cánh tay Trương Đình Cửu cùng xem TV và giao lưu với khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp.
Các khách mời khác đều có đôi có cặp, chỉ có mình Tô Vãn là đi ngủ sớm.
Thấy vậy, người xem trong phòng phát sóng của Tô Nhiễm Trà để lại rất nhiều bình luận:
"Cái gì? Tô Vãn đi ngủ sớm vậy sao?"
"Chắc buồn chán quá nên đi ngủ sớm, dù sao thì cô ta cũng chỉ có một mình."
"Thực ra, tôi nghĩ tiền bạc không quan trọng.Có người bên cạnh mới là điều quý giá nhất."
"Chứ đêm khuya cô đơn thế này ai mà ngủ cho nổi?"
"Không có anh Hoắc, chắc cô ấy ngủ một mình cũng khó."
Nói xong, Tô Nhiễm Trà thở vẻ mặt giả tạo, giả vờ buồn bã.
Thở dài một hơi, cô ta nói với người xem trong phòng phát sóng trực tiếp:
“Để tôi đi xem thử cô ấy sao rồi. Nếu cô ấy chưa buồn ngủ, tôi sẽ nói chuyện qua micro với cô ấy. Nếu không, cô ấy sẽ rất cô đơn."
Sau đó, Tô Nhiễm Trà bước vào phòng phát sóng trực tiếp của Tô Vãn với tâm thế xem một "drama" hay. Hôm nay Tô Vãn là tâm điểm chú ý, nên cô ta chỉ có thể dùng cách khác để công kích Tô Vãn.
Ban đầu Tô Nhiễm Trà nghĩ rằng mình sẽ thấy một Tô Vãn buồn bã tự liếʍ vết thương, nhưng người phụ nữ với khuôn mặt ngủ yên bình và hơi thở dài chậm rãi này là ai vậy?!
Ủa???Nói là cô đơn mất ngủ đâu???
Mẹ nó, ngủ còn yên hơn mình nữa là cái gì???
-
Hôm sau khi Tô Vãn vừa xuống lầu, thì thấy bữa sáng hôm nay hoàn toàn khác với hôm qua - đã được chuẩn bị sẵn, chu đáo hơn hẳn.
Khi cô đang ăn sáng, quản gia nói với cô: "Phu nhân, nếu hôm nay không có việc gì hay là đi xem trang viên của toà lâu đài mà cô đã mua nhé."
Tô Vãn mắt sáng rực lên, vẻ mặt đầy mong đợi: "Thật à, Tôi có thể chứ?"
Quản gia mỉm cười:
"Dĩ nhiên rồi, giờ cô đã là chủ nhân mới của lâu đài kia mà."
Ông quản gia già cũng theo xu hướng, nói đùa một câu theo phong cách của người hâm mộ trong phòng phát sóng trực tiếp.
"Vậy thì sau khi ăn sáng tôi sẽ đi."
"Được rồi, tài xế đang đợi bên ngoài, cô có thể đi bất cứ lúc nào."
[Ahhh, đây là cuộc sống thường ngày của một phu nhân hào môn sao?]
[Hôm nay tôi lại được đã mắt một phen rồi.]
[Trang viên kìa, tôi chưa từng thấy nó trước đây.]
[Từ khi theo dõi chương trình thực tế này, tôi cảm thấy tầm nhìn của mình được mở rộng rất nhiều.]
Tô Vãn lên xe ngay sau khi ăn sáng. Khi cô đến trang viên, chuyện này nhanh chóng được các người xem truyền tai nhau đến các phòng phát sóng trực tiếp khác.
Tô Nhiễm Trà thấy vậy thì tỏ vẻ khó tin.
Tô Vãn thật sự đi một mình sao? Cô ấy còn chẳng mời ai trong số họ luôn?
Thấy vậy, Biệt Minh Nguyệt giả vờ như không biết. Cô ta tiếp tục chia sẻ lịch trình hôm nay với khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp.
"Buổi sáng tôi sẽ tập đàn, buổi chiều uống trà chiều với bạn thân. Nếu rảnh rỗi, chúng tôi sẽ sắp xếp đi spa, buổi tối tôi sẽ đi xem hòa nhạc."
[Cuộc sống thường nhật thật viên mãn, không hổ là tiểu thư giới thượng lưu.]
[Cuộc sống này thật quá xa hoa.]
[Thật ghen tị.]
Nhìn thấy những bình luận này, Biệt Minh Nguyệt chỉ mỉm cười, nhưng chưa kịp đắc ý thì vài bình luận khác hiện lên
[Mặc dù vậy... tôi vẫn muốn xem trang viên của chủ nhân trang viên Tô Vãn.]
[Tôi cũng vậy... đi thôi đến xem trang viên.]
[Tập đàn thấy bình thường quá, tôi cũng đi xem trang viên. ]
Nhìn thấy chữ "trang viên" khắp nơi, Biệt Minh Nguyệt khẽ cụp mắt xuống, che đi vẻ bất mãn trong mắt.
-
Tô Vãn xuống xe cách trang viên một đoạn tầm mười phút đi bộ. Cô muốn đi bộ chậm rãi để tận hưởng làn gió đồng quê và ngắm nhìn cảnh đẹp. Đây là điều cô chưa từng trải nghiệm trong kiếp trước.
Giá mà bố mẹ và anh trai cô ở đó thì tốt biết mấy. Thật ra, gia đình bốn người của họ chưa từng đi chơi xuân cùng nhau.
Đi được một lúc, cô đến gần trang trại. Có hai con alpaca xinh đẹp trong trang trại.
Tô Vãn biết alpaca có thói quen khạc nhổ, nên cô lấy khẩu trang và kính râm từ trong túi ra, trang bị đầy đủ rồi từ từ tiến lại gần chúng.
Cô bước tới, vừa đưa tay về phía một con alpaca, thì một tiếng hét vừa chanh chua vừa giận dữ vang lên từ cách đó không xa:
"Đừng động vào alpaca của tôi!"
[Đừng động vào alpaca của tôi? ]
[Đây chẳng phải là lạc đà alpaca của chủ nhân trang viên sao!]
[Tên lừa đảo này từ đâu ra vậy?]
Tô Vãn rụt tay lại, nhìn cô gái vừa chạy tới.
Cô gái trông cũng trạc tuổi cô, khoảng ngoài hai mươi, khuôn mặt xinh xắn, toàn đồ hiệu.
Nhìn thấy Tô Vãn bịt khẩu trang và đeo kính râm kín mít, cô gái đảo mắt khinh bỉ nói:
"Cô là ai? Ai cho phép cô động vào lạc đà alpaca của tôi? Còn mấy gã kia làm gì sau lưng cô?"
Đội ngũ quay phim đang xách máy quay phát sóng cho khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp bỗng trở thành một kẻ gian manh trong mắt cô gái này.
Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp đều cạn lời.
Cô gái chỉ ngón trỏ vào máy quay, vẻ mặt cao ngạo, nói to:
"Tắt phát sóng trực tiếp đi, tôi bảo cô tắt phát sóng trực tiếp mà, cô có nghe tôi nói không?"
[Cô gái này là ai? Thật hung dữ. ]
[Ahhh, cô ta trông xinh đẹp vậy mà tính tình lại khó ưa. Nhìn là biết hư hỏng rồi.]
"Ai cho phép cô phát sóng trực tiếp? Tắt đi!"
Người quay phim lùi lại vài bước. Thiết bị quay phim đâu có rẻ, lỡ va chạm thì phiền phức lắm.
Thấy họ vẫn chưa đi, cô gái khoanh tay, vẻ mặt khinh khỉnh nói:
"Buồn cười thật, mấy đứa nhà quê nhà quê kia từ đâu đến mà lại dám livestream ở đây à? Tôi nghĩ mấy người điên vì nghèo rồi."
[Buồn cười thật, cô ta nghĩ Vãn Vãn là một người nổi tiếng trên mạng đang tới bám fame kìa.]
[Nhưng cô ta là ai? Sao lại nói con alpaca của Vãn Vãn là của mình chứ?]
[Dù sao thì, con bé này học thức kém, tính tình cũng hơi xấu tính. ]
Cô gái ôm một con alpaca, xoa xoa nó rồi nói với giọng mỉa mai:
"Buồn cười thật, thời buổi bây giờ đúng là rừng lớn thì chim gì cũng có."
Cô gái là người duy nhất lên tiếng suốt, Tô Vãn chẳng kịp nói một lời.
Thấy cô ta dừng lại, Tô Vãn mới mở miệng, bình thản:
"Xong chưa? Nếu xong rồi thì đến lượt tôi nói."
Cô gái khịt mũi, như thể không coi Tô Vãn ra gì. Tô Vãn chậm rãi nói:
"Một, đừng động vào alpaca của tôi."
"Hai, rời khỏi trang trại của tôi trong vòng một phút."
"Ba, tôi không muốn thấy cô ở trang trại của tôi nữa."
"Bốn, cô nói đúng, trong rừng có đủ loại chim."
[Ahhh, cảm giác thật tuyệt.]
[Đây chính là cách đối phó với một cô gái hư hỏng, coi thường người khác! ]
[Móa nó, Tô Vãn lấy kịch bản gì thế? Quá đỉnh. Chẳng phải hot search trước chương trình thực tế nói cô ấy là cô vợ bị bỏ rơi của một gia đình giàu có sao? Xem trực tiếp hơn một ngày, tôi thấy hoàn toàn không phải vậy.]
[Có phải là cô vợ bị bỏ rơi của một gia đình giàu có hay không thì cũng kệ, tôi chỉ muốn nói, cho tôi mười mấy mạng như vậy đi!]