Tô Vãn sững người khi nhìn thấy cách xưng hô "Bà Hoắc" trong tin nhắn. Trong ký ức của cô, đây dường như là lần đầu tiên Hoắc Sính gọi cô như vậy.
Mặc dù đã kết hôn được một năm, nhưng thời gian cô và Hoắc Sính bên nhau cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cô dường như chẳng biết điều gì về con người anh, và lại càng không biết đến tài sản của anh.
Suốt 365 ngày trong năm, Hoắc Sính hầu như luôn bận rộn ở nước ngoài, còn cô thì lại ở trong nước. Khoảng cách hàng ngàn cây số, chênh lệch múi giờ gần mười tiếng, khiến hai người gần như không có bất kỳ liên lạc riêng tư nào.
Mới chỉ một ngày tham gia chương trình thực tế "Phong cách hào môn", mà số lần họ nói chuyện với nhau đã bằng cả một năm trước cộng lại.
Tô Vãn ngẩn người trước những dòng tin nhắn Hoắc Sính gửi đến. Đây là ý gì? Cô cứ việc đấu giá? Anh ta có rất nhiều tiền sao?
Đây là cách anh ta thể hiện bản thân sao?
Dường như có hơi chút…đáng yêu nhỉ?
Trong lúc Tô Vãn còn đang ngơ ngác, cuộc đấu giá toà lâu đài cổ kia đã bước vào giai đoạn gay cấn, các mức giá lần lượt tăng lên không ngớt, có thể thấy rõ sự cuồng nhiệt và yêu thích mà họ dành cho nó.
Nhân viên đấu giá đấu giá cẩn thận nhắc nhở ở đầu dây bên kia: "Thưa phu nhân, phiên đấu giá đã bắt đầu,cô có muốn ra giá không ạ?"
Thấy Tô Vãn mãi không lên tiếng, sắc mặt của vài vị khách mời khác có chút thay đổi.
Tô Nhiễm Trà không khỏi nở nụ cười, nói với khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp: "Xem ra Tô Vãn định bỏ phiên đấu giá này rồi."
Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp thi nhau hỏi lý do.
Cô ta khẽ vuốt mái tóc dài, cố ý thở dài một tiếng: "Tô Vãn cứ cúi đầu nhìn điện thoại. Có lẽ là do trưởng bối nhắc nhở. Đúng vậy, đấu giá lâu đài không phải chuyện nhỏ, cô ấy làm con dâu nhà người ta, đương nhiên không thể tùy tiện làm theo ý mình.
Tiếc là ban nãy vừa mạnh miệng lắm, kết quả cuối cùng lại không như ý. Thế mới nói, làm người nên khiêm tốn, đừng nên quá phô trương, lời nói đừng quá lố."
Nói xong, Tô Nhiễm Trà không quên lôi Biệt Minh Nguyệt ra: "Chúng ta nên học tập bạn Minh Nguyệt của tôi, cô ấy mới thật sự là người dịu dàng, tốt tính, dễ mến."
Chẳng mấy chốc, những lời của Tô Nhiễm Trà đã bị đám người bàn tán đến tai của Tô Vãn.
[Vãn Vãn,Tô Nhiễm Trà nói cô chỉ là con dâu nên không dám quyết định chuyện lớn như đấu giá toà lâu đài…]
[Vãn Vãn, Tô Nhiễm Trà bảo cô đã bỏ cuộc rồi kìa, hiện tại đấu giá đang rất gay cấn, cô thật sự không định tham gia nữa sao?]
[Tóm lại Tô Nhiễm Trà bảo cô vừa mạnh miệng xong giờ bị vả mặt rồi!]
[Vãn Vãn, Tô Nhiễm Trà bảo cô nên học hỏi Biệt Minh Nguyệt nhiều hơn.]
Cuối cùng Tô Vãn cũng lấy lại được tinh thần từ chữ "Bà Hoắc" ấy. Cô liếc nhìn màn hình phát sóng trực tiếp và hỏi người đấu giá: "Hiện tại giá đang là bao nhiêu rồi?"
Người đấu giá nhanh chóng trả lời:
"Thưa phu nhận, giá đã là 123,2 triệu."
Tô Vãn: "125 triệu."
Người đấu giá sững người mất một lúc, rồi nhanh chóng hiểu ra đây là mức giá mới. Anh ta lập tức giơ con số đấu giá của Tô Vãn lên sàn đấu giá - 808, rồi hô to trước mặt mọi người:
"125 triệu!"
Người điều khiển phiên đấu giá mỉm cười nói: "125 triệu, còn ai nữa không?"
Cả phòng phát sóng trực tiếp dừng lại một chút, sau đó là loạt bình luận bùng nổ như vỡ đê.
[Chẳng phải Tô Nhiễm Trà đã nói rằng Tô Vãn rút lui khỏi phiên đấu giá sao? Giờ là sao đây? ]
[Vừa tham gia mà đã ra cái giá 125 triệu. ]
[Chậc chậc, bọn họ nói Tô Vãn khoa trương, nhưng không biết cuối cùng ai mới là người bị vả mặt. ]
Tất nhiên, đám "thuỷ quân" của Tô Nhiễm Trà cũng bắt đầu công kích.
[Cứ như cô ta đã thắng đấu giá rồi ấy. ]
[Chờ đến khi cô ấy thực sự chốt được lâu đài thì mới tính nhé.]
[Tham gia không có nghĩa là sở hữu, hiểu chưa?]
[Hét giá một lần rồi lập tức rút lui, cũng có thể coi là tham gia, hiểu chưa?]
Nhìn thấy Tô Vãn tham gia cuộc đấu giá đang ở giai đoạn căng thẳng nhất, nụ cười trên mặt Tô Nhiễm Trà vô cùng gượng gạo, ngay cả biểu cảm trên mặt Biệt Minh Nguyệt cũng dần thay đổi.
Trước khi tham gia "Phong cách hào môn", Biệt Minh Nguyệt đã đặc biệt cùng với đội ngũ của mình lên kế hoạch. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô đã tạo dựng cho mình một hình tượng tiểu thư "gần gũi với cuộc sống". Mặc dù xuất thân trong một gia đình giàu có, nhưng cô lại đặc biệt dễ gần và không hề phô trương. Cô mặc đủ loại quần áo giá rẻ và thường xuyên ra vào các hàng quán bình dân.
Phía đội ngũ phân tích rằng, xây dựng hình tượng như vậy sẽ giúp cô ấy thu hút lượng lớn người hâm mộ cuồng nhiệt ngay khi chương trình bắt đầu phát sóng trực tiếp.
Một thành viên trong đội ngũ cho biết: "Nếu chi quá nhiều tiền, họ có thể cảm thấy xa cách và không dễ dàng thu hút người hâm mộ. Điều này cũng giống như các ngôi sao nữ xinh đẹp.
Nhìn chung, các ngôi sao nữ có độ nổi tiếng cao thường không sở hữu vẻ ngoài quá sắc xảo hay dữ dội. Hầu hết các ngôi sao nữ có ngoại hình quá sang trọng thường sẽ tự xây dựng cho mình một hình ảnh ‘ngốc nghếch, đáng yêu’ để khán giả cảm thấy cô ấy rất dễ thương."
Để thu hút thêm nhiều lượng người theo dõi, đạt được sự nổi tiếng và đạt được mong muốn của mình, Biệt Minh Nguyệt đã đồng ý với đề xuất của thành viên này và đã làm rất nhiều bài tập trước khi chương trình sóng trực tiếp.
Khi mới bắt đầu phát sóng trực tiếp, phòng phát sóng của cô ấy đúng là có nhiều người nhất. Trong khi của Tô Vãn chỉ có hơn 800 người, phòng phát sóng trực tiếp của cô ấy đã có hàng trăm nghìn người.
Tuy nhiên, sau cú bùng nổ của Tô Vãn hầu hết khán giả đều đổ xô đến phòng phát sóng trực tiếp của cô ấy.
Thử hỏi, ai mà không thích xem một “phú bà” hô giá đấu chứ.
Mặc dù chẳng liên quan gì đến họ, nhưng sau khi xem buổi phát sóng trực tiếp của Tô Vãn, khán giả lại cảm thấy cứ như thể mình cũng tham gia vào buổi đấu giá này vậy, adrenaline dâng trào dữ dội, vừa hồi hộp, vừa phấn khích.
[Cuối cùng ai sẽ sở hữu tòa lâu đài này đây?]
[Thôi nào, thôi nào, đoán bừa đi, chắc chắn sẽ thuộc về Tô Vãn.]
[Tôi thấy hồi hộp quá, có quá nhiều người thích món này, giờ mới chỉ là giai đoạn giữa, còn lâu mới đến hồi kết.]
[Tôi xem buổi phát sóng trực tiếp của Tô Vãn mà thấy tự mãn, cứ tưởng mình là người đang đấu giá, tay chống nạnh.]
[Ai mà không cảm thấy vậy chứ?]
Nhưng sau một hồi, giá đã lên tới 150 triệu.
Chưa kể đến khán giả, ngay cả người đấu giá giúp Tô Vãn ra giá cũng cảm thấy tim đập thình thịch, quá kích động.
Tô Vãn nhìn vào giá mới nhất ở góc trên bên phải rồi bình thản nói tiếp: "160 triệu."
Người đấu giá lặp lại giá của Tô Vãn như một con rối.
"160 triệu."
"165 triệu."
"170 triệu."
...
"200 triệu."
Khi con số đạt đến mức này, những người đấu giá khác đều dừng lại.
Tuy tòa lâu đài rất đẹp, nhưng giá quá cao so với họ.
Người điều khiển sàn đấu giá nhìn quanh phòng: "Hiện tại giá cao nhất là 200 triệu. Có quý ông quý bà nào muốn trả giá cao hơn không?"
Không ai lên tiếng.
Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp vô thức nín thở.
Người đấu giá: "200 triệu một lần, có ai muốn trả giá cao hơn không?"
"200 hai lần."
"200 triệu ba lần!"
Anh ta nhìn về phía người đấu giá của Tô Vãn và đập mạnh chiếc búa nhỏ xuống, "Chúc mừng số 808!"
Tiếng vỗ tay vang lên trong phòng.
Một hàng dài người xếp hàng trong phòng phát sóng trực tiếp. Sau khi Tô Vãn thắng được lâu đài, khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp lại bắt đầu bàn tán xôn xao.
[Vỗ tay.]
[Chúc mừng Tô Vãn đã trở thành chủ nhân mới của lâu đài.]
[Chúc mừng Tô Vãn đã mở khóa cảnh " Tuần lộc mùa đông."]
[Chúc mừng Tô Vãn đã mở khóa cảnh "Lâu đài tuyết trên núi."]
[Chúc mừng Tô Vãn đã mở khóa…ma cà rồng.]
[???Cái quái gìvậy trời?]
[Nhắc đến lâu đài, là tôi không khỏi nghĩ đến ma cà rồng đẹp trai và trắng trẻo.]
Có thể nói, Tô Vãn đã trở thành người chiến thắng lớn nhất đêm nay. Khán giả trong phòng phát sóng của cô xem mà hả hê không thể tả
[Nói gì thì nói, tóm lại có tiền đúng là tuyệt thật!]
Trái ngược với bầu không khí vui vẻ trong phòng của Tô Vãn, hai phòng phát sóng còn lại thì ảm đạm thấy rõ.
Tô Nhiễm Trà đã từng nói Tô Vãn quá tự mãn, nhưng cuối cùng, kẻ ngốc hóa ra lại là chính cô ta.
Tô Vãn chẳng buồn để ý đến tình hình của đám người Tô Nhiễm Trà. Bởi lúc này cô đang nghe phản hồi từ hệ thống.
[Giá trị vả mặt: 100 điểm, tiến độ thay đổi vận mệnh: 18.8%]
Tô Vãn có chút bất mãn: "Giá trị vả mặt trước đó là 88, lần này tôi lại tốn thêm tiền, sao giá trị vả mặt chỉ có 100?"
Hệ thống giải thích: "Giá trị vả mặt tối đa cho một lần là 100 điểm."
Tô Vãn: "…"
Sau khi phiên đấu giá kết thúc,các thủ tục tiếp theo sẽ do người khác lo liệu. Việc cô cần làm chỉ đơn giản là nộp tiền và ký tên.
Không còn việc gì khác, các khách mời bắt đầu buổi phát sóng trực tiếp trò chuyện vào buổi tối.
Tuy khách mời phát sóng trực tiếp ở nhiều nơi khác nhau, nhưng thỉnh thoảng vẫn cần giao lưu.
Ảnh hậu và chồng là người đầu tiên chúc mừng Tô Vãn.
"Chúc mừng cô nhé!"
"Cảm ơn." - Tô Vãn nhẹ nhàng đáp
Đến lượt Tô Nhiễm Trà, giọng điệu cô ta đầy chua chát:
"Chắc phải là nhờ Hoắc tổng có tiền thôi sao."
Nếu không,Tô Vãn liệu có làm được trò gì hoành tráng tối nay? Cái danh “Người thừa kế hào môn” của chồng cô ta nghe thì oai nhưng thực chất chỉ là cái vỏ rỗng, sao có thể so được với Hoắc Sính.
Tô Vãn bỗng nhớ lại tin nhắn mà Hoắc Sính gửi trước đó: "Bà Hoắc, có vẻ như em không biết gì về tài chính của chồng mình."
Thế là cô thuận miệng hỏi:
“Chồng tôi…rốt cuộc có bao nhiêu tiền vậy?”
Câu hỏi nghe như thuận miệng, nhưng lại khiến bầu không khí như đông cứng lại trong một nhịp.
Giống như cô, Hoắc Sính chỉ là một nhân vật phụ trong sách. Tuy người khác đều gọi anh là Hoắc tổng, nhưng giữa các “tổng” vẫn có sự khác biệt. Trong sách không miêu tả chi tiết về cô, nên cô vô thức nghĩ rằng nhân vật phụ chắc chắn không thể sánh bằng nam chính, nhưng thực tế rốt cuộc là như nào…cô thật sự không biết.
"Chồng tôi có bao nhiêu tiền?" Câu này lọt vào tai người khác, cũng giống như "Vợ tôi có xinh không?" vậy - ngập tràn sủng nịnh và…đánh thẳng vào mặt đối thủ.
Sắc mặt Tô Nhiễm Trà lập tức tái mét:
"Cô!"
Nói rồi, chẳng thèm giữ thể diện nữa, cô ta lập tức rời khỏi nhóm chat.
Tô Vãn vẫn giữ vẻ mặt vô tội, thực sự là…cô chỉ đang tò mò thôi mà