Chương 7.3

Saltis đứng ngây ra tại chỗ, không nhúc nhích, cũng không lên tiếng.

Rõ ràng trong lòng có chút hoảng loạn, nhưng lại chẳng biết phải làm gì, chỉ có thể trừng mắt nhìn chằm chằm vào Di Á, vô thức cắn chặt môi dưới của chính mình.

Đôi môi thanh tú bị cắn đến đỏ ửng. Lông mi của hắn đặc biệt dài rậm, tựa như những chiếc lông vũ mềm mại, khiến người ta nhìn mà lòng ngứa ngáy, chỉ muốn đưa tay chạm vào.

Hàng mi nhạt màu ấy nhuốm ánh nắng li ti, rơi xuống đôi đồng tử khác màu xinh đẹp, phản chiếu ra ánh sáng tựa đá quý lấp lánh.

Hắn cứ như vậy cắn môi, dán mắt nhìn Di Á.

Mắt tròn xoe, tha thiết nhìn, nhưng lại không chịu mở lời.

Dáng vẻ ấy khiến Di Á không khỏi nhớ đến đến con mèo nhỏ mà cậu từng nuôi - rõ ràng đã cắn nát đồ đạc, cào người bị thương, gây ra một đống chuyện rắc rối, thế mà vẫn không chịu nhận sai, cứ ngẩng cao cái đầu nhỏ, trợn đôi mắt vô tội đầy ấm ức mà cứng đầu nhìn cậu, khiến người ta dù muốn mắng cũng không thể ra tay.

Ừm, con trước mặt này còn là một chú mèo Ba Tư quý tộc vừa đắt tiền lại vừa kiêu kỳ.

Còn có thể làm gì đây?

Tha thứ cho hắn thôi.

Tuy rằng lúc nãy khi không nhìn thấy Saltis, Di Á vừa giận vừa sốt ruột, nhưng nghĩ kỹ lại, hai người bị tách ra giữa đám đông vốn cũng không phải lỗi của hắn.

Một người mới đến thế giới này, một người lần đầu tiên ra ngoài, cả hai đều như nhau đối với thế giới bên ngoài hoàn toàn không biết, chỉ có thể mù mờ mà vụng về đi tìm đường về nhà.

Nhiều ít cũng coi như là đồng bệnh tương liên.

Xét cho cùng, cũng coi như kẻ tám lạng người nửa cân*, đồng bệnh tương liên** cả thôi.

*Kẻ tám lạng người nửa cân: Theo hệ thống đo lường hiện đại, nửa cân (0.5kg) tương đương 5 lạng, nhưng trong hệ thống đo lường xưa, một cân (cân ta) bằng 16 lạng, nên tám lạng (8 lạng) mới bằng nửa cân (8 lạng = 16 lạng/2). Thành ngữ này thường được dùng để chỉ sự tương đồng về sức mạnh, khả năng, hoặc trình độ giữa hai đối thủ, hai phe phái.

**Đồng bệnh tương liên: Thành ngữ Hán Việt, có nghĩa đen là những người cùng mắc bệnh thì thương xót lẫn nhau. Nghĩa bóng của nó là những người có cùng cảnh ngộ, hoàn cảnh khó khăn hoặc nỗi đau thì thông cảm, chia sẻ với nhau.

“Tôi không giận.”

Nhìn vào đôi mắt khác màu đang chăm chú nhìn mình, Di Á dịu nét mặt, nói với Saltis.

“Nơi này đông người, không cẩn thận là sẽ bị tách ra, chúng ta phải cẩn thận hơn chút.”

Di Á vừa nói vừa xoay người bước đi. Nhưng chỉ mới đi được hai bước, như sực nhớ ra điều gì, cậu lại dừng lại, xoay người nhìn lại.

“Nè, nắm lấy tay tôi.”

Cậu vươn tay về phía Saltis.

“Như vậy thì sẽ không bị lạc nữa.”

Sau một lúc yên lặng.

“... Ừm.”

Saltis khe khẽ đáp một tiếng, nắm lấy bàn tay đang đưa ra trước mặt mình.

Hắn giơ tay còn lại lên, kéo chiếc mũ choàng thấp xuống một chút, che đi hơn nửa khuôn mặt mình.

Hắn kéo mũ áo choàng, cúi đầu nhỏ giọng hỏi:

“Ngươi sẽ không bỏ rơi ta... Đúng không?”

“Yên tâm, tôi sẽ không bỏ rơi cậu.”

Di Á đáp, giọng đầy chắc chắn.

Trong lòng cậu thầm nghĩ: Xét từ một khía cạnh nào đó, cậu chẳng khác nào cái mạng của tôi, có thế nào cũng không thể mặc kệ.

“Vậy... Đã hứa rồi nhé?”

“Ừ ừ ừ, hứa rồi.”

Chỉ lo dò đường, Di Á vừa nắm tay Saltis đi về phía trước, vừa tùy tiện gật đầu ậm ừ cho có lệ.

Khóe môi Saltis gần như không thể nhận ra khẽ nhếch lên một chút. Hắn vừa đi về phía trước, vừa cúi mắt nhìn xuống, ánh mắt rơi vào đôi tay đang nắm lấy nhau của hai người.

Hắn chưa từng làm điều này với ai bao giờ, cảm thấy rất không quen, cũng rất gượng gạo.

Nhưng mà...

Cảm giác nhiệt độ không thuộc về mình truyền tới từ làn da của người khác, cảm giác ấy có chút kỳ lạ, nhưng lại mang đến một sự an tâm khó tả.

Hắn cứ nhìn đôi tay đang nắm chặt lấy nhau, lặng lẽ suy nghĩ.

Tuy rằng Di Á tên này đã làm với hắn không ít chuyện không thể tha thứ, nhưng xét đến công lao cậu đang đưa mình về nhà, thôi thì hắn rộng lượng một chút, không trả thù cậu quá nặng nữa.

Không, không được.

Tuy không tính toán sẽ trả thù quá tàn nhẫn, nhưng mấy chuyện cậu đã làm với hắn, nhất định phải đòi lại cho bằng được.

Ví dụ như cú đấm kia.

Còn nữa, hắn cũng phải dùng cành cây quất lại cậu một cái.

Còn phải véo eo cậu một cái nữa.

Con mèo Ba Tư nhỏ thù dai kia hí hửng tưởng tượng đến cảnh mình sau này trở mình làm chủ nhân.

À đúng rồi đúng rồi, còn phải lột sạch quần áo cậu nữa!

Tác giả có lời muốn nói:

Ba ảo giác lớn nhất đời người:

Ta có thể xoay người.

Ta có thể xoay người.

Ta có thể xoay người.