Chương 18.1

Vạt áo khẽ động, như bị có ai đó nhẹ nhàng túm lấy.

Trái tim Saltis cũng theo đó mà khẽ rung lên.

Di Á chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ nắm lấy vạt áo của hắn.

Thế nhưng chỉ một động tác đơn giản như vậy, chẳng hiểu vì sao lại khiến ngực hắn bỗng đập mạnh một nhịp.

Saltis có chút thất thần.

Hắn đã làm một việc không giống mình chút nào.

Bản thân hắn cũng không biết vì sao lại làm thế, nhưng khi đó, hắn chẳng nghĩ ngợi gì cả, cơ thể đã tự động hành động.

Từ trước đến nay, hắn chưa từng nghĩ sẽ phải bảo vệ người khác, hắn luôn cho rằng, đó là việc của kẻ dưới nên làm.

Thế nhưng giờ đây, hắn lại đột nhiên cảm thấy... Cảm giác này... Cái cảm giác được người khác dựa vào, dường như cũng không tệ lắm?

Saltis lại lần nữa ưỡn ngực, trong lòng dâng lên một luồng cảm giác thoải mái bí ẩn.

Nhất là khi nghĩ đến dáng vẻ Di Á khẽ kéo lấy vạt áo mình, trong lòng hắn liền thấy vừa tê tê vừa ngưa ngứa, khoái trá vô cùng.

Ừm... Tên Di Á này, ở bên ngoài thì còn tạm ứng phó được với đám hạ đẳng kia, nhưng khi về thành rồi thì phải đổi lại, để Di Á dựa vào hắn mới được.

Ngấm ngầm nghĩ vậy, chút đắc ý vụn vặt trong lòng thiếu niên không kìm được mà lộ cả ra trên mặt. Thoáng chốc, chân mày và khóe mắt hắn đều như bay lên, khóe môi cũng không ngăn được mà giương cao.

Được thôi.

Xem như vì cậu ta đã cứu mình, sau này mình miễn cưỡng che chở cho cậu ta vậy.

Chuyện trước kia... Thôi bỏ đi, mình là người lớn, không chấp nhặt nữa.

...

Đối với vị tiểu thiếu gia Saltis này, kỵ sĩ trưởng Nadia tự nhận mình vẫn khá am hiểu.

Là thuộc hạ được Tướng quân Treya coi trọng, thường xuyên ra vào trong phủ, hắn đã gặp vị tiểu thiếu gia này rất nhiều lần.

Nói thật, hắn chưa từng để vị tiểu thiếu gia này vào mắt. Nhiều người bên ngoài đều làm ra vẻ lấy lòng Saltis, nhưng hắn thì đến cả việc làm bộ cũng lười làm - dù sao hắn vốn cũng chẳng phải loại người biết nịnh bợ lấy lòng.

Địa vị hắn có hôm nay, đều dựa vào võ lực và thực lực của chính hắn, dựa vào chiến công bao lần chém gϊếŧ xông pha nơi chiến trường.

Hắn vẫn luôn chướng mắt Saltis.

Hắn cảm thấy vị tiểu thiếu gia này đơn thuần chỉ là một con mèo Ba Tư nuôi trong nhà dựa hơi thế lực, ngoài việc có gương mặt xinh đẹp ra thì chẳng có tác dụng gì. Cái bộ dạng mềm oặt đó, thật chẳng giống con trai của một vị tướng quân dũng mãnh chút nào.

Đôi khi, hắn cũng sẽ cảm thấy có chút tiếc cho ngài Treya, rốt cuộc có một đứa con như vậy đúng là phiền toái. Nếu đổi lại là hắn, có một đứa con ăn chơi trác táng như vậy, chắc gậy gộc bị đánh gãy chẳng biết đã bao nhiêu cái rồi.

Ài, nuôi con đúng là chuyện phiền phức.

Dỗ nữ nhân còn phiền phức hơn.

Cho nên, độc thân vẫn là tốt nhất.

Mỗi lần than thở xong, Nadia đều lấy câu cuối cùng kia làm kết luận, rồi lại tiếp tục vui vẻ tận hưởng cuộc sống độc thân tươi đẹp của mình.

Nhưng hiện tại, vị võ tướng lớn tuổi còn độc thân này lại đang ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt, nghi ngờ liệu có phải mình bị hoa mắt tìm nhầm người hay không.

Nhưng, mái tóc vàng sáng lấp lánh kia, đôi mắt hai màu hiếm thấy gần như độc nhất thiên hạ kia, Nadia không thể không thừa nhận, thiếu niên vừa vụng về lau nước mắt vừa dỗ dành người khác trước mặt, đúng là vị tiểu thiếu gia Saltis trong trí nhớ của hắn, kẻ vốn kiêu căng, tính tình tệ hại, luôn tùy ý mắng mỏ, trừng phạt tôi tớ.

Chưa kể, tiểu thiếu gia này vừa rồi thậm chí còn vì bảo vệ người khác mà suýt chút nữa bị thương, một hành động khó tin đến mức nào.

Vậy thì, rốt cuộc trong hai ngày vừa qua đã xảy ra chuyện gì?

Còn cậu nhóc đôi mắt xanh lam kia là ai?

Còn nữ đạo tặc kia thì chạy đâu mất rồi?

Trong đầu vị cự kiếm kỵ sĩ trưởng giờ đây chất đầy những dấu chấm hỏi.

Hít sâu một hơi, Nadia bất đắc dĩ lên tiếng: “Dù sao đi nữa, hai vị, xin hãy theo chúng ta quay về trước đã.”

Tuy tình hình rối ren, khiến người ta mù mờ chẳng rõ đầu đuôi, nhưng bọn họ cũng không thể cứ đứng đây mãi, bị mọi người vây xem được.

Mọi chuyện, cứ chờ trở về rồi hẵng nói.

...

Bước vào khu ngoại thành của vương thành, băng qua thêm hai con kênh đào hình vòng tròn, liền tiến vào khu vực trung tâm.

Khu trung tâm hình tròn, được bao quanh bởi con kênh nhỏ nhất, là nơi đặt hoàng cung, Thần Điện chính, cùng với dinh thự của giới quý tộc thượng lưu. Cha của Saltis, Tướng quân Treya, với tư cách là thống soái của một trong ba quân đoàn lớn nhất của Vương quốc Portojas, tất nhiên cũng có phủ đệ tại nơi này.

Cánh cổng Bằng đá hình vòm khổng lồ sừng sững trước phủ đệ, các cột đá được chạm khắc hoa văn dây leo tử đằng đan xen, từng chùm hoa quấn lấy phù điêu hình thanh kiếm.

Phủ đệ xây bằng đá nguy nga tráng lệ, diện tích cực kỳ rộng lớn.

Đứng trước cổng vòm bằng đá, ngắm kỹ tòa phủ đệ hiếm thấy đối với cậu này thêm vài lần, Di Á theo chân Saltis bước vào phủ đệ tướng quân.

Vừa vào cửa, cậu liền thấy một nhóm hầu gái và gia nhân ào tới, vây chặt lấy Saltis. Đám người hầu vội vàng chen đến trước mặt, tranh nhau bày tỏ sự lo lắng cho tiểu chủ nhân, những lời tâng bốc lấy lòng tuôn ra không ngớt, vừa nhìn đã biết cực kỳ thuần thục.

Di Á đứng bên cạnh nghe mà chỉ thấy ong ong đầu óc, như có một bầy muỗi vo ve bên tai.

Nhìn Saltis bị đám người hầu vây quanh, cậu chợt thấy có điều gì đó không đúng. Nghĩ một lát, cậu quay sang nhìn vị kỵ sĩ trưởng đang khoanh tay đứng bên cạnh, nét mặt thản nhiên.

“Cha mẹ của Saltis đâu?”

Di Á nghi hoặc.

Cho dù Tướng quân Treya bận việc công tác, không thể đến được, thì ít nhất mẹ của Saltis cũng nên ở đây chứ.

Con mình mất tích suốt hai ngày, thật vất vả mới tìm được, chẳng phải nên nóng lòng chờ đợi sao? Nhưng tại sao cậu lại không thấy bóng dáng vị quý phu nhân nào ở đây cả?