Chương 15.1

Tuy rằng đạo tặc tóc đỏ bị thương không nhẹ, nhưng may mắn là con ngựa mà hắn bỏ lại ngoài rừng khi đến đây vẫn chưa chạy mất, ngoan ngoãn đứng nguyên tại chỗ chờ chủ nhân. Hắn có thể cưỡi ngựa để di chuyển. Điều khiến hắn càng vui mừng hơn chính là con ngựa khác đã bị kinh hãi bỏ chạy trong trận giao đấu đêm qua đã tự quay trở lại.

Điều quan trọng hơn là cái túi tiền treo trên lưng ngựa vẫn còn nguyên vẹn.

Đương nhiên, đạo tặc tóc đỏ vui vẻ thu nó về làm của riêng, trong chốc lát liền cảm thấy vết thương trên người dường như cũng bớt đau đi vài phần.

Thu dọn xong đồ đạc, hắn dẫn theo hai nhóc con đến một thị trấn nhỏ gần đó, nghỉ ngơi tạm thời, tìm y sư ở đó băng bó lại vết thương. Ăn uống no nê xong, cả bọn lên đường quay trở lại vương thành.

Xét thấy hắn đang bị thương cần tĩnh dưỡng, lại thêm hai thiếu niên kia đều không biết cưỡi ngựa, cộng thêm việc vừa kiếm được một mớ tiền, cho nên đạo tặc tóc đỏ không chút tiếc của, thuê hẳn một cỗ xe ngựa.

Xe ngựa lắc lư lảo đảo bon bon trên đường, người đánh xe ngồi bên ngoài cầm cương, còn một lớn hai nhỏ thì ngồi trong xe.

Saltis ngồi ở một bên, gương mặt xinh đẹp lúc này phủ đầy âm u. Từ khi sáng nay ngoài ý muốn thay Di Á nhận “lời cảm ơn” của “tỷ tỷ” kia, là hắn cứ liên tục đưa tay xoa mạnh lên trán.

Nhưng cho dù hắn có lau mạnh đến mấy thì vẫn cảm thấy cực kỳ khó chịu, chỗ tóc vàng ở đó cũng bị hắn vò đến rối tung cả lên.

Di Á ngồi ở bên cạnh nhìn hắn, nhìn thế nào cũng thấy giống một con mèo Ba Tư lông vàng đang cáu kỉnh vì bộ lông xinh đẹp của mình bị làm bẩn, nên cố sống cố chết liếʍ lại cho sạch.

Nghĩ đến cảnh lúc sáng, cậu có chút muốn bật cười.

Nhưng nếu giờ mà cười ra, con mèo Ba Tư này nhất định sẽ xù lông ngay lập tức cho xem, thế nên cậu cố nhịn.

Thấy Saltis lại định đưa tay lên trán, Di Á vội dựa qua, nắm lấy tay hắn.

“Đừng lau nữa, chỗ đó sạch lắm rồi.”

Di Á nhìn trán Saltis, vùng da chỗ đó đã bị hắn chà đến đỏ bừng, có thể tưởng tượng được là đã dùng sức thế nào. Mà da của Saltis vốn đã rất mỏng manh, cứ tiếp tục thế này thì e là sẽ chà rách mất.

Đôi mắt hai màu trong suốt như pha lê nhìn Di Á, đôi môi màu hồng nhạt của Saltis hơi mím lại.

Phần tóc trước trán hắn đã bị chà xát dựng hết cả lên, trông như một chỏm lông chỉa thẳng lên trời, Di Á nhìn chỏm lông kia, lại cảm thấy có chút đáng yêu.

Thiếu niên mím môi nhìn Di Á, má phồng lên, cả gương mặt đều toát ra vẻ không vui.

Hắn nói: “Bẩn.”

Hắn lầu bầu với Di Á, giống hệt một con mèo đang “meo meo” mách tội với người hầu hạ mình.

Bởi vì dung mạo quá xuất sắc, nên dù có giận dỗi thì trông cũng như đang làm nũng, khiến người ta nhìn thôi cũng thấy mềm lòng.

Ít nhất là đối với Di Á, nhìn hắn liền muốn đưa tay xoa đầu, vuốt lông dỗ dành.

“Không cẩn thận làm vấy bẩn thân thể thuần khiết không tì vết của cậu thiếu gia đây, thành thật xin lỗi nha.”

Một giọng nói lười nhác từ bên cạnh truyền tới.

Thanh niên tóc đỏ nằm nghiêng người ở phía bên trong xe, nơi được trải một lớp đệm mềm mại, khóe môi nhếch lên cười như không cười, nhìn hai thiếu niên.

Saltis quay đầu nhìn về phía đạo tặc tóc đỏ, trong mắt lập tức lóe lên tia sát khí.

Chỉ là một tên đạo tặc hạ đẳng, ngay cả tư cách hôn lên chân hắn cũng không có. Chỉ cần nghĩ đến việc trán mình vừa bị loại người hạ tiện này chạm vào, hắn đã thấy cả người khó chịu.

Sát khí cuộn trào trong lòng, khiến hắn cực kỳ cáu kỉnh.

Nếu vẫn còn ở trong phủ đệ, hắn tuyệt đối sẽ sai người hầu lập tức xử tử tên đạo tặc chết tiệt này ngay tại chỗ!

Mặc dù rõ ràng cảm nhận được sát ý cuồn cuộn trong ánh mắt thiếu niên quý tộc, nhưng đạo tặc tóc đỏ chẳng hề tỏ ra sợ hãi.

Dù đang bị thương, nhưng một nhóc con thì làm gì dọa được hắn, cho dù là một con hổ con cũng vậy thôi.

Hắn hơi ngẩng cằm về phía Saltis, động tác đầy khıêυ khí©h.

Saltis lạnh lùng nói: “Ta chưa từng cho phép ngươi đi theo.”

Đạo tặc tóc đỏ lười nhác cười: “Nhưng người bỏ tiền thuê chiếc xe ngựa này là ta.”

“Đó là số tài sản mà tên đạo tặc như ngươi dùng thủ đoạn hèn hạ để cướp từ tay quý tộc.”

“Nhưng bây giờ, tên đạo tặc hèn hạ này lại chính là người thuê cỗ xe ngựa này.”

“Ngươi...”

Một nam nhân và một thiếu niên, một lớn một nhỏ, ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, đối chọi gay gắt.

Hai người vốn đã chẳng ưa gì nhau, giờ lại không ai nhường ai giằng co, khiến không khí trong xe ngựa đột nhiên trở nên căng thẳng, trong lúc nhất thời trở nên đông cứng.

Trong đôi mắt khác màu của thiếu niên tóc vàng, sát khí cuồn cuộn dâng trào.

Ánh mắt của thanh niên tóc đỏ cũng ánh lên một tia sắc lạnh.