Chương 2.2

Hơ hơ.

[Ràng buộc sâu sắc đến tận sinh mệnh.]

Phi!

Nói thì nghe hay lắm.

Chẳng qua là một “Thiên Mệnh Chi Tử” liên lụy đến một người qua đường pháo hôi, hại người ta tuổi còn nhỏ đã phải chết thảm.

Di Á thật sự cảm thấy mình bị cái giọng nói kia lừa rồi.

Mà điều khiến Di Á bực nhất chính là, rõ ràng mình là người bị liên lụy, vậy mà còn phải vắt óc nghĩ cách đi cứu kẻ đã liên lụy đến mình, đã thế khi cứu còn bị cái nhóc sói mắt trắng kia cắn ngược lại một cái.

Cắn đến mức môi chảy cả máu.

Đến giờ môi vẫn còn đau rát, Di Á tức tối kéo cái nhóc sói mắt trắng kia ra khỏi mặt nước.

“Xoạt” một tiếng, mặt nước bắn tung.

Cậu trồi đầu lên khỏi mặt biển.

Mái tóc vàng nhạt ướt sũng dính chặt vào hai má đang hơi ửng đỏ không rõ vì tức giận hay vì vừa ngạt thở, những giọt nước lăn dài từ cằm nhỏ giọt xuống mặt biển.

Một tay Di Á túm lấy cổ áo sau lưng tên kia, tay còn lại cố gắng giữ cho cả hai nổi lên trên mặt nước.

Cậu liếʍ môi dưới, đau đến nỗi mặt cũng nhăn lại, vết rách bị nước biển dính vào càng thêm bỏng rát.

Nhìn cái người vẫn đang trong trạng thái hôn mê, tuy rằng với góc nhìn hiện tại cậu chỉ thấy được một cái đầu lông vàng ướt nhẹp, Di Á thật sự rất muốn vung tay tát cho cái đầu vàng ấy một cái thật mạnh, đánh cho hắn tỉnh lại, đỡ phải để một mình một người khổ sở thế này.

Nhưng cuối cùng, cậu vẫn từ bỏ ý định này.

Bởi vì cậu không biết cái tên tóc vàng này có biết bơi hay không.

Phải biết rằng, cứu một người tỉnh táo nhưng cứ vung tay múa chân loạn xạ còn mệt hơn nhiều so với cứu một người hôn mê nằm im không nhúc nhích.

Loại người trước nếu không cẩn thận, có thể sẽ kéo cả cậu cùng chìm xuống đáy biển.

Di Á thở dài một hơi, vừa cố gắng giữ thăng bằng trên mặt biển, vừa đảo mắt nhìn xung quanh, muốn tìm xem bờ biển ở đâu.

Nhưng cậu chẳng thấy gì cả.

Tầm mắt nơi nào cũng chỉ là một màn sương mù dày đặc, đen kịt, tầm nhìn cực thấp, ngoài mặt biển đang lay động ra thì chẳng thấy gì cả.

Cậu mím môi, cơn đau lại lần nữa dội lên não, trong miệng vẫn còn vương vị mặn đắng chát của nước biển.

Lúc nãy sương mù che chắn cho cậu, giúp cậu tránh được việc bị hai gã nam nhân kia phát hiện, nhưng giờ đây nó lại trở thành phiền toái rất lớn.

Cậu muốn kéo tên tóc vàng này bơi về bờ, nhưng sương mù quá dày khiến cậu không nhìn thấy được đường bờ biển.

Tuy có chút ánh trăng yếu ớt chiếu xuống, nhưng ngẩng đầu lên lại chẳng thấy được bầu trời sao, muốn dựa vào sao để phân biệt phương hướng cũng là chuyện không tưởng.

Chưa cần nói đến chuyện tay chân cậu bây giờ nhỏ xíu liệu có đủ sức mang thêm một người bơi về bờ hay không, chỉ cần lỡ như bơi nhầm hướng, tiến vào vùng biển sâu thì cả hai chắc chắn sẽ chết.

Do dự hồi lâu, Di Á lưỡng lự nhìn quanh màn sương dày đặc, không dám tùy tiện hành động.

Hay là... Đợi thêm một chút?

Đợi qua đêm nay, mặt trời lên, sương mù sẽ tan, đến lúc đó có thể thấy được bờ ở đâu.

Lúc đầu Di Á đã nghĩ như vậy, nhưng chưa được bao lâu sau cậu liền cảm thấy, cứ đợi thế này không ổn.

Quá lạnh.

Cơ thể cậu ngâm trong làn nước biển lạnh buốt, từng chút từng chút hút đi lượng nhiệt ít ỏi còn sót lại trên người.

Thân thể dần dần lạnh đi, nếu cứ tiếp tục như này, cậu sẽ mất ý thức.

Đến lúc đó, mọi chuyện sẽ trở nên vô cùng nguy hiểm.

Di Á bắt đầu sốt ruột, nhưng dù có sốt ruột đến đâu thì hiện tại cậu cũng chỉ vừa mới đến nơi hoàn toàn xa lạ này, nhất thời chẳng nghĩ ra được cách gì hay ho.

Bên cạnh chỉ có một tên tóc vàng vẫn đang hôn mê không giúp được gì, nhất thời cậu chỉ có thể bất lực nhìn sương mù không những không tan mà còn ngày một dày thêm.

Cậu mờ mịt.

Hiện tại cậu hoàn toàn không biết nên làm gì tiếp theo.

Phải làm gì mới có thể... Giữ được mạng cho cả cậu và tên này?

Di Á hoang mang, ánh mắt vô thức đảo quanh rồi dừng lại trên mái tóc vàng ướt đẫm trước mặt.

Tim cậu bỗng nhiên chùng xuống.

Suýt chút nữa thì quên mất, theo quỹ đạo vốn có, “cậu” lẽ ra vào thời điểm này đã chìm xuống đáy biển mà chết rồi.

Nhưng tên tóc vàng này vẫn còn sống.

Nhìn trạng thái hiện tại của hắn, chuyện tự cứu là điều không thể, nói cách khác, nhất định là có ai đó vào lúc này sẽ đến cứu hắn.

Nghĩ đến đây, Di Á lại một lần nữa cố gắng đảo mắt nhìn quanh.

Phải biết rằng, tên tóc vàng này là thiên mệnh chi tử, hay nói cách khác là “con cưng của vũ trụ”, sinh ra đã mang hào quang bất tử, đi đến đâu đều sẽ có người tới cứu.

Cho nên, nhất định sẽ có người... Nhất định sẽ có ai đó tới đây để cứu hắn.

Chỉ là... Giữa đêm khuya thế này, trời thì tối đen như mực, sương mù lại dày đặc, làm gì có ai ra biển vào lúc này chứ?

Chẳng lẽ... Người đã gϊếŧ bọn họ lại đột nhiên lương tâm trỗi dậy, quay lại cứu người?