Cũng rất thú vị.
Rõ ràng là con cháu quý tộc, vậy mà trên người lại chẳng có chút thói xấu vốn có của bọn quý tộc.
“Đừng để ý đến nàng ta, chúng ta đi thôi.”
Nữ đạo tặc vừa nghiêng đầu nói chuyện, vừa liếc nhìn Saltis, người đang kéo Di Á lùi lại phía sau.
Ừm, còn tên nhóc này thì hoàn toàn ngược lại.
Từ đầu đến chân đều in hằn những dấu ấn xấu xa đặc trưng của quý tộc, toát ra thứ kiêu ngạo và mùi hôi thối chỉ thuộc về bọn chúng.
...
Nữ đạo tặc ngồi xổm trên mặt đất, cúi đầu nhìn xuống, còn Saltis thì ngẩng đầu nhìn lên từ hốc cây đa dưới đất.
Rõ ràng xét về chiều cao thì hắn thấp hơn đối phương một khoảng lớn, nhưng khí thế trong ánh mắt khi nhìn chằm chằm vào nữ đạo tặc lại chẳng hề kém cạnh chút nào.
Một lớn một nhỏ, một nam một nữ, cả hai cứ thế nhìn nhau mấy giây.
Cuối cùng, nữ đạo tặc chẳng còn hứng thú thu lại ánh mắt.
Chậc, nàng việc gì phải chấp nhất với một thằng nhóc đáng ghét như vậy chứ.
Nàng chẳng buồn quan tâm đến Saltis nữa, mà vươn tay về phía Di Á.
“Ngươi...”
Nữ đạo tặc vừa lười biếng định nói gì đó, bỗng ánh mắt chợt sắc lạnh, sắc mặt cũng đột nhiên thay đổi.
Di Á vốn định đưa tay ra nắm lấy tay nàng, nhưng vì nữ đạo tặc bất ngờ rụt tay về nên chụp vào khoảng không.
Nữ đạo tặc nhanh chóng đứng bật dậy, xoay người lại, đưa lưng về phía bọn họ, sắc mặt ngưng trọng.
“Lập tức bò ra ngoài, còn chạy được thì cứ...”
Nói đến đây, nàng khựng lại.
“...Thôi bỏ đi.”
Nếu nàng thất bại, e là hai đứa nhóc này cũng khó thoát được, chi bằng để chúng đỡ tốn sức chút vậy.
Tay phải siết chặt dao găm giơ ngang trước ngực, ánh mắt nàng nhìn thẳng vào kẻ vừa đến.
Cơ bắp toàn thân căng cứng, nữ đạo tặc như một con báo săn đang tích lực chờ lao tới, đôi mắt sắc bén dán chặt vào đối thủ.
Con dao găm vừa rút khỏi xác chết dưới chân vẫn còn đỏ tươi, từng giọt máu nhỏ xuống trước mắt nàng, sắc đỏ ấy như in vào tận đáy con ngươi đen láy.
Kẻ vừa tới là đồng bọn của tên truy sát đã chết.
Trước đó, hai kẻ này đã tách nhau ra hành động để nhanh chóng tìm được bọn người Saltis, bây giờ tên này nghe thấy động tĩnh bên này liền chạy tới.
Hắn liếc nhìn thi thể đồng bọn trên đất, gương mặt không hiện ra chút cảm xúc nào. Từ dáng vẻ và thần thái của hắn, có thể thấy cái chết đối với hắn vốn chẳng xa lạ.
Người đàn ông ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên nữ đạo tặc đang chắn trước mục tiêu mà hắn muốn gϊếŧ.
“Một tên đạo tặc nhỏ nhoi, lại còn là nữ nhân... Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng xen vào việc của người khác.”
Giọng hắn mang theo sự khinh miệt rõ ràng, dễ dàng nhận ra hắn rất coi thường đạo tặc.
Rõ ràng, hắn không cho rằng thứ sinh vật như chuột nhắt chui rúc nơi cống rãnh này có thể là đối thủ của mình, hắn cảm thấy, đồng bọn của hắn chết là vì bị nữ đạo tặc thừa lúc sơ hở đánh lén mà thôi.
Dù sao thì hắn và đồng bọn của hắn đều đã quen với việc đối đầu trực diện.
Giống như tình hình hiện tại, đối mặt như thế này, loại chỉ biết giở thủ đoạn bẩn thỉu như nàng ta căn bản không phải là đối thủ của hắn.
Hắn nói: “Nữ nhân, nếu bây giờ ngươi cút ra thật xa, thì may ra ta có thể tha mạng cho ngươi.”
Không phải vì bỗng dưng nổi lên lòng tốt, mà chỉ là hắn không muốn tốn thời gian.
Lỡ như mục tiêu nhân lúc hắn và nữ đạo tặc giao chiến mà chạy xa thêm vài bước, hắn lại phải tốn công đi tìm.
Thời gian đã bị lãng phí không ít, hắn cần nhanh chóng quay về thành trước khi trời sáng.
“Xin lỗi nha, trước đó ta đã giao dịch với thằng nhóc này rồi, nhận thù lao mà nó đưa, nó thuê ta, thì ta phải hộ tống bọn chúng an toàn đến thôn trấn gần đây đã.”
Nữ đạo tặc nhướng mày, trong đôi mắt phượng mang theo chút lười biếng phong tình.
Khóe môi nàng cong lên thành một đường cong mê hoặc, nhẹ nhàng chớp mắt với hắn.
“Dù là đạo tặc, nếu cứ để mặc người khác dễ dàng gϊếŧ chết người thuê mình, thì sẽ bị đồng nghiệp coi thường đấy.” Nàng cười khẽ, nói: “Ta không muốn làm mất danh dự của mình đâu.”
Câu nói này vừa thốt ra, không chỉ gã đàn ông mà ngay cả Di Á phía sau cũng sững sờ.
Cậu đã thuê nàng ta sao?
Cậu đã trả thù lao cho nàng ta à?
Sao cậu không nhớ mình từng làm chuyện đó nhỉ?
Người đàn ông cau mày.