“Được thôi.”
Nàng sảng khoái đồng ý.
Dù sao thì nàng vốn cũng chẳng có ý định làm hại hai đứa nhóc này.
Nhận lấy khối bánh mì đen lớn mà Di Á đưa, nàng nhìn mái tóc vàng nhạt mềm mại kia của cậu, cảm thấy ngứa ngáy, liền thuận tiện đưa tay lên xoa xoa một cái.
Mềm mại, sờ vào rất thoải mái.
Dưới ánh nhìn giận dữ của nhóc con còn lại, nữ đạo tặc tâm trạng vui vẻ quay lại chỗ đối diện đống lửa.
Saltis nhìn chằm chằm bóng lưng nữ đạo tặc rời đi, sắc mặt u ám.
Hắn rất tức giận, rõ ràng hắn và Di Á mới là một phe, vậy mà Di Á lại cùng cái người hạ đẳng kia nói nói cười cười, còn chủ động đưa đồ ăn cho đối phương, thậm chí còn để nữ đạo tặc kia xoa đầu mình.
Mà hắn còn chưa từng được sờ qua...
Saltis cảm thấy trong lòng bị nghẹn một cục, tức đến khó chịu. Khi Di Á nhỏ giọng nói chuyện với hắn, hắn liền quay mặt sang hướng khác, không thèm để ý đến cậu.
Chỉ là, tuy hắn quay mặt đi không thèm để ý đến cậu, nhưng đôi tai vẫn luôn vểnh lên.
Hắn đang làm bộ kiêu kỳ, chờ Di Á đến dỗ dành hắn.
Hắn nghĩ, nếu lần này Di Á không chịu dỗ dành hắn đàng hoàng, thì hắn sẽ cứ giận như vậy mãi.
Nhưng mà hắn đợi hơn nửa ngày cũng chẳng nghe thấy động tĩnh gì của người bên cạnh, hắn liền liếc mắt trộm nhìn sang.
Bên cạnh chẳng có ai, không biết từ lúc nào Di Á đã đứng dậy rời đi, chạy ra bờ suối cách đó không xa.
Chú mèo Ba Tư này bị nghẹn một cục, tức giận phồng má như cá nóc.
...
Di Á không hiểu con mèo Ba Tư kiêu ngạo này vì sao lại giận. Dù sao thì tên nhóc này động một tí là nổi cáu, cậu cũng lười đoán.
Thấy Saltis không thèm để ý đến mình, cậu lập tức đứng dậy đi ra bờ suối.
Đem mấy cành cây cậu nhặt được rửa sạch trong dòng nước, rồi quay lại bên đống lửa, dùng que xiên phần bánh mì đen còn lại, đưa lên nướng trên lửa.
Bánh mì đen tuy rằng thô ráp, nhưng dù sao cũng được làm từ lúa mì, khi nướng trên lửa chẳng mấy chốc đã tỏa ra mùi thơm quyến rũ.
Saltis bên kia vẫn đang quay đầu làm bộ giận dỗi, nhưng mùi thơm nồng nàn kia nhanh chóng len lỏi tới chỗ hắn, khiến hắn không khỏi nuốt xuống một ngụm nước bọt.
Cái bụng vốn đã đói cồn cào nay lại càng cồn cào hơn.
Thơm quá...
Muốn ăn...
Hai câu này cứ quanh quẩn trong đầu, hắn lại nuốt xuống một ngụm nước bọt nữa.
Nhưng hắn vẫn còn nhớ là mình đang giận, hơn nữa trước đó còn buông lời mạnh miệng, nói có chết đói cũng không ăn thứ này.
Giờ thì giữa sĩ diện và cái bụng đói, rốt cuộc phải chọn bên nào? Hắn giằng co dữ dội.
Hắn mím chặt môi, cố gắng kiềm chế không lên tiếng, nhưng ánh mắt lại chẳng nghe lời, cứ dán chặt vào miếng bánh mì đen thơm phức kia.
Mà Di Á thì cứ cố tình đưa que xiên bánh mì đến ngay trước mặt, cười hì hì hỏi hắn:
“Muốn ăn không?”
Saltis nhìn miếng bánh mì đen ngay trước mắt, nuốt một ngụm nước bọt, rồi lại liếc sang gương mặt đang cười tủm tỉm của Di Á.
Mùi thơm của bánh mì nướng quẩn quanh chóp mũi, không cách nào xua đi được, bụng đói thì đang quặn thắt, đau đến mức khiến hắn phát run.
“... Muốn.”
Saltis nhỏ giọng nói.
Hắn mím môi, giọng mang theo chút ấm ức.
Di Á lập tức cảm thấy hài lòng.
Cho nên, cách tốt nhất để trị cái tật kén ăn của trẻ con chính là để nó đói.
Nhận lấy miếng bánh mì đen còn nóng, Saltis gấp không chờ nổi lập tức cắn một miếng.
Bánh mì đen sau khi nướng đã giòn hơn hẳn, không còn cứng ngắc như trước nữa, dễ ăn hơn nhiều. Cộng thêm mùi thơm của lúa mì vờn quanh chóp mũi, từng miếng từng miếng nuốt xuống, Saltis bỗng cảm thấy thứ này hình như cũng không tệ như trong trí nhớ, chẳng đến mức “không phải thứ cho người ăn” nữa.
Di Á ở bên cạnh bất ngờ hỏi:
“Ngon không?”
“Ngon lắm.”
Saltis đang mải mê gặm bánh mì đen ngon lành, không hề để ý, lỡ buột miệng thốt ra hai chữ.
Vừa nói xong hắn liền hối hận, dù gì thì lời hắn vừa nói không lâu trước đây vẫn còn văng vẳng bên tai, còn chưa được nửa ngày mà hắn đã tự vả vào mặt mình.
Biết rõ Di Á đang cố ý trêu chọc mình, hắn không vui trừng mắt lườm cậu. Ngồi bên cạnh, Di Á nghiêng đầu nhìn lại, một tay chống má, đôi mắt cong cong sáng rực nhìn hắn.
Cậu cười với hắn, trông có vẻ rất vui. Gương mặt trẻ con ửng đỏ trong ánh lửa, trông cực kỳ đáng yêu.
Saltis giật mình, không biết vì cái gì, hắn lại không thể tức giận nổi.
Hắn lặng lẽ quay đầu lại, tiếp tục gặm bánh mì đen.
Dù sao thì... Cái bánh mì đen này bây giờ ăn vào... Quả thực rất thơm.
Hắn chỉ là không thèm nói dối thôi!
Vừa “gặm gặm” bánh mì, Saltis vừa âm thầm tìm cho mình một cái cớ.
...
Đêm đã khuya, đống lửa vẫn còn cháy, dùng để xua đuổi dã thú săn mồi trong đêm.
Nam đạo tặc tựa vào một gốc cây ngủ say, còn nữ đạo tặc phụ trách canh gác vẫn như cũ ngồi bên đống lửa, thỉnh thoảng lại bỏ thêm vào vài cành củi khô.