Chương 14.2

Gương mặt tái nhợt đến mức chẳng còn chút máu, nhưng trong đôi mắt đẫm lệ kia lại sáng rực. Ánh mắt ấy nhìn hắn, đầy ắp sự tin tưởng.

Bé trai lao người về phía trước.

Hắn vươn tay, muốn nắm lấy tay em gái.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc bàn tay ấy sắp chạm được vào tay em...

Một mũi thương bạc từ trên trời giáng xuống.

Mũi nhọn vẫn còn dính máu dễ dàng xuyên thủng cơ thể bé nhỏ của em gái.

Ngay trước mắt hắn.

Con ngươi hắn đột ngột mở to, máu tươi theo mũi thương đỏ sẫm rút ra từ thân thể gầy yếu của em gái bắn thẳng lên mặt hắn.

Đó là màu đỏ như chính mái tóc của hắn.

[Ca ca! Đừng bỏ ta...]

Thiếu niên trẻ tuổi với mái tóc đỏ rực chợt bừng tỉnh, ánh mắt trong khoảnh khắc ấy trống rỗng vô cùng.

Tiếng khóc của bé gái trong giấc mơ như vẫn vang vọng bên tai, trên mặt hắn dường như vẫn còn lưu lại cảm giác bỏng rát của máu tươi phun ra từ cơ thể em gái.

Hắn ngơ ngẩn nhìn lên bầu trời hồi lâu, ánh mắt chẳng hề tụ lại một điểm.

Sau đó, hắn từ từ nhắm mắt, hàng mi đổ bóng sâu lên gương mặt.

Những sợi tóc đỏ sẫm trượt xuống từ bên má, tựa như một vệt máu chảy từ khóe mắt.

Lại là giấc mơ này.

Vẫn là giấc mơ này.

Hết lần này đến lần khác, lặp đi lặp lại.

Đó là cơn ác mộng mà cả đời này hắn không thể trốn thoát.

Nó buộc hắn phải mãi mãi ghi nhớ sự hèn hạ của chinh mình.

“Ngươi tỉnh rồi à?”

Giọng thiếu niên trong trẻo vang bên tai, chàng trai tóc đỏ mở mắt lần nữa, trước mắt hắn là một gương mặt non nớt như búp bê.

Mái tóc vàng nhạt mềm mại xõa xuống bên má, cậu thiếu niên quỳ ngồi cạnh hắn, lo lắng nhìn hắn, trên tay nâng một chiếc lá xanh to rộng cuộn lại, bên trong đựng đầy nước.

Đôi mắt xanh thẳm khi nhìn thấy hắn mở mắt thì khẽ cong lên, hé nụ cười.

“Ta đang nghĩ xem phải cho ngươi uống nước thế nào đây.”

Chàng trai tóc đỏ chống người ngồi dậy, nhưng vừa cử động, cơn đau xé rách dữ dội từ bờ vai ập đến, cảm giác như bị xé toạc cả cánh tay khiến khóe mắt hắn khẽ giật.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố nhịn không để bật ra tiếng rên.

Chiếc lá đựng nước được đưa tới trước mặt hắn, hắn liếc mắt nhìn Di Á một cái, rồi hé môi uống cạn.

Tựa vào tảng đá thở ra một hơi, hắn nghiêng đầu nhìn bờ vai trái đã được băng bó, đưa tay chạm thử rồi lộ vẻ chán ghét.

Cách băng bó thật sơ sài, chỉ quấn bừa vài vòng, siết thật chặt để cầm máu mà thôi.

Thôi kệ.

Hắn nghĩ.

Đối với một nhóc con quý tộc mà nói, biết bôi thuốc và băng bó đã là rất khá rồi.

Chàng trai tóc đỏ cố nhịn đau, tháo băng trên vai ra, rắc lại thuốc bột, rồi ngậm một đầu băng vải trong miệng, dùng tay phải khéo léo tự băng bó lại vai mình.

Làm xong tất cả, trên trán hắn đã rịn đầy mồ hôi lạnh.

Hắn lại thở dài một hơi, ngả người tựa vào tảng đá phía sau, mắt cụp xuống, vẻ mệt mỏi hiện rõ.

Bên tai là tiếng suối chảy róc rách, xen lẫn tiếng chim hót líu lo trong rừng. Trời đã sáng hẳn, ánh nắng rực rỡ xuyên qua tán lá dày rơi xuống gương mặt tuấn mỹ nhưng tái nhợt của hắn.

Di Á ngồi quỳ bên cạnh, lo lắng nhìn hắn.

“Ngươi có muốn uống thêm chút nước không? Ta có hái được mấy quả dại, nhưng không biết có độc hay không.”

“Ngươi không sợ sao?”

“Hả?”

Câu hỏi chẳng liên quan khiến Di Á khựng lại, chớp mắt nghi hoặc: “Sợ cái gì?”

“Nếu ngươi quay lại, rất có thể sẽ chết.”

Thiếu niên tóc đỏ cụp mắt, thấp giọng nói.

“Ngươi không sợ chết sao?”

À, là đang nói chuyện lúc cậu ngã khỏi lưng ngựa rồi chạy quay lại tìm Saltis sao.

“Sợ chết thì tất nhiên là sợ rồi, ai mà chẳng sợ chết chứ?”

Di Á thở dài.

Chính vì sợ chết nên cậu mới phải cố gắng vùng vẫy trong thế giới xa lạ này.

Cũng chính vì không muốn chết nên mới phải quay lại cứu người.

Dù sao thì, mạng của Saltis cũng chính là mạng của cậu.

“Dù có sợ, ta vẫn phải quay lại.” Thiếu niên xoa thái dương. “Ta không thể đứng nhìn hắn chết được.”

Bản thân cậu có thể chết, chết kiểu gì cũng được, chết bao nhiêu lần cũng được.

Nhưng Saltis thì tuyệt đối không được chết.

“Ha ha...”

Đạo tặc tóc đỏ bật cười khẽ, thanh âm trầm thấp, giọng nói lúc này không còn là giọng nữ hơi trầm trước đó, mà là một giọng nam trong trẻo.

Chỉ là lúc này, dáng vẻ hắn vẫn như một thiếu nữ xinh đẹp, nhưng lại dùng gương mặt của nữ nhân để thốt ra giọng nói của một nam nhân. Di Á vừa nhìn vừa lắng nghe, thực sự cảm thấy vô cùng gượng gạo.

“Nhóc con, ngươi rất khá.”

Nói là đạo tặc tóc đỏ đang trò chuyện với Di Á, nhưng thật ra hắn giống như đang tự lẩm bẩm với chính mình hơn.

“Nhưng không phải ai cũng có thể giống như ngươi.”

Sinh tồn là bản năng của con người.

Có những người, để sống sót, sẵn sàng làm bất cứ điều gì.

Khóe môi đạo tặc tóc đỏ khẽ nhếch lên, nhưng mang theo vị đắng chát.