Một tay cậu bịt chặt miệng để khỏi phát ra tiếng động, tay kia thì vô thức siết chặt bàn tay đang nắm lấy tay Saltis.
Sát ngay bên cạnh, Saltis có thể cảm nhận rõ sự căng thẳng và hoảng sợ của Di Á, đôi môi cậu mím chặt đến tái nhợt, ánh mắt bất an dán chặt ra bên ngoài.
Không rõ vì sao, trong lòng Saltis bỗng bốc lên một ngọn lửa giận dữ.
Cơn giận ấy đến bất chợt và khó hiểu, ngay cả hắn cũng không biết nguyên nhân.
Rõ ràng từ nhỏ đến lớn, hắn luôn quen để người khác giải quyết mọi việc cho mình, luôn cho rằng đó là điều hiển nhiên. Nhưng giờ đây, khi nhận ra bản thân chẳng làm được gì, hắn lại cảm thấy vô cùng khó chịu.
Saltis cắn chặt môi dưới.
Hắn ghét cái cảm giác bất lực này, cực kỳ ghét.
Trong khi đó, Di Á, đã căng thẳng đến mức gần như không thở nổi, hoàn toàn không để ý Saltis đang nghĩ gì. Cậu chỉ chăm chăm nhìn vào gã đàn ông đang từng bước từng bước tiến lại gần, lòng ra sức cầu nguyện hắn sẽ không phát hiện ra mình.
Nhưng đời chẳng như mơ, dù nơi này cây cối rậm rạp thuận lợi để ẩn nấp, nhưng trong lúc vội vàng chạy trốn, hai người vẫn để lại một vài dấu vết.
Chẳng mấy chốc, gã đàn ông đã lần ra dấu tích và đi thẳng tới đây.
Đứng trước gốc đa lớn, lắng nghe tiếng nước suối róc rách bên cạnh, hắn khẽ nhếch môi cười khinh bỉ, rồi vung kiếm.
Những tiếng “rắc rắc” vang lên không ngừng, những chùm rễ cây đa đan xen như mạng nhện bị hắn chém đứt gần như một nửa chỉ bằng một nhát kiếm.
Ánh trăng yếu ớt xuyên qua tán lá rậm rạp, rơi xuống, soi rõ gương mặt tái nhợt của thiếu niên giờ đã lộ ra trước mắt hắn.
Gã đàn ông lạnh lùng cúi xuống nhìn hai thiếu niên trốn trong hốc rễ, vẻ mặt vô cảm, rồi lại nâng kiếm.
Thanh kiếm bạc trong đêm đen phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo đặc trưng của kim loại, hắt thẳng vào con ngươi đang mở to của thiếu niên.
Sự sợ hãi xen lẫn không cam lòng khiến Di Á bất giác nín thở.
Gã lại một lần nữa vung kiếm chém xuống...
Ngay khoảnh khắc ấy, đột nhiên một bóng đen lao vọt ra từ khu rừng u tối, nhanh nhẹn như báo săn mồi từ trong rừng rậm.
Trong tay kẻ đó, lưỡi dao găm lóe lên ánh sáng sắc lạnh.
Khi nhát kiếm của gã đàn ông sắp chém xuống, bóng đen kia đã đâm mạnh dao găm vào lưng hắn.
Bóng đen lập tức bật lùi ra sau, nhưng vẫn bị nhát kiếm hung hãn vung ngược lại của gã chém trúng cánh tay phải.
Gã đàn ông trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm nữ đạo tặc đã bất ngờ tập kích mình, ánh mắt ngập tràn sát khí, gương mặt vặn vẹo, dữ tợn đến cực điểm.
Trong mắt hắn đầy vẻ không cam lòng.
Hắn há miệng, như muốn nói điều gì đó.
Nhưng, với vết thương chí mạng xuyên qua tim, hắn cuối cùng chẳng thể thốt ra lời nào, chỉ khép mắt lại, thân hình cao lớn đổ sầm xuống đất.
Người vừa đến thở ra một hơi, hất đầu, mái tóc dài đỏ rực bay vυ"t qua má nàng.
Nữ đạo tặc đứng đó, cúi nhìn hai nhóc con đang thu mình trong hốc rễ đa.
Nàng nhướng mày, nói: “Ít ra cũng không phải đồ óc heo, còn biết tìm chỗ trốn, không uổng công ta chạy một chuyến.”
Vừa nói, nàng vừa khom người ngồi xổm trước hốc rễ, một tay chống cằm, đôi mắt phượng hơi cong, ánh lên chút ý cười trào phúng.
Nhìn hai thiếu niên trước mặt trong bộ dạng thảm hại, nàng không giấu được vẻ hả hê vui sướиɠ khi người gặp họa.
Mọi việc diễn ra quá nhanh, Di Á vốn đã tuyệt vọng chờ chết, chỉ ngây ra nhìn nữ đạo tặc đột nhiên quay lại xuất hiện trước mắt, đầu óc hỗn loạn, mãi chẳng phản ứng kịp.
Cậu nhìn vào đôi mắt đen láy cười như không cười của nàng, ngây người một lúc lâu, mới tìm lại được giọng nói.
Cậu nhìn cánh tay phải của nữ đạo tặc, nói: “Chị bị thương rồi, có nghiêm trọng không?”
Phần tay áo bên cánh tay phải đã nhuộm đỏ một mảng, chỗ bị chém rớm máu, khiến cậu vừa hoảng vừa thấy đau thay.
Nữ đạo tặc ngẩn ra.
Có lẽ bởi vì không ngờ câu đầu tiên thằng nhóc này nói lại là câu này, nàng có chút bất ngờ, nhưng khóe môi lại vô thức nhếch lên.
“Vết thương nhỏ thôi mà.”
Bao năm nay, nàng đã chịu đựng không biết bao nhiêu vết thương, thậm chí có những lần trọng thương đến mức cận kề cái chết, nhưng vẫn cắn răng giãy giụa sống sót trở về.
Loại vết thương này đối với nàng mà nói chỉ là chuyện nhỏ.
Nàng khẽ cười một tiếng.
Đúng là một đứa nhóc kỳ lạ.