Chương 16

Lance sợ hãi đến toát mồ hôi lạnh. Cậu không ngờ mình lại bị phát hiện ngay lần đầu nhô lên khỏi mặt biển.

Làm sao sau cơn bão đen lại còn có con người ngoài khơi?

Lance lúc này đang rối bời.

Cậu vẫy đuôi cá, bơi lên xuống trên mặt nước.

Lance muốn biết vì sao mình trở thành người cá, muốn lên bờ, và muốn trở lại cuộc sống trước đây.

Ví dụ như được đi trên mặt đất, ăn món nấu chín, tốt nhất là một con cá nướng.

Tuy nhiên, Lance không ngu ngốc, cậu không dám tưởng tượng nếu bị người khác phát hiện sẽ có chuyện gì xảy ra.

Có thể bị nuôi trong bể cá như thú cưng, hoặc bị bắt đưa vào phòng thí nghiệm để giải phẫu — dù là kết cục nào, Lance cũng không muốn.

Nghĩ tới đây, Lance ủ rũ, vẫy đuôi chuẩn bị lặn xuống.

Nhưng khi quay đầu lại, Lance nghe thấy một đoạn hát vang lên.

Âm điệu lúc có lúc không, nhưng chính xác là bài hát cậu từng hát.

Lance do dự một chút, cắn răng, bơi lặng lẽ lên, nửa đầu ló khỏi mặt nước, cẩn thận nhìn về phía phát ra âm thanh.

Lúc này, cậu cuối cùng cũng thấy rõ, có một chiếc thuyền cứu sinh đang trôi trên biển.

Chiếc thuyền nhỏ cô độc, chòng chành theo sóng biển, dường như có thể bị lật bất cứ lúc nào.

Một thanh niên tóc đen đang đứng ở đầu thuyền. Anh ta nắm chặt mép thuyền, sắc mặt tái nhợt, quần áo lộn xộn, nhưng đang khe khẽ hát bài hát của Lance, đôi mắt nóng rực nhìn về phía Lance.

Ngay lúc Lance ló khỏi mặt nước, người thanh niên tóc đen đã nhìn thấy cậu và mỉm cười.

Lance vội rút xuống biển.

Sao cậu lại cảm thấy người đó đang tìm mình?

Ngay lúc ấy, Lance bất chợt ngửi thấy mùi bánh quy...

Còn là vị bò.

"Ục"

Lance lập tức thấy đói, vô thức tiến lại gần chiếc thuyền một chút, rồi lại dừng ngay.

Cậu bắt đầu suy nghĩ điều gì đang xảy ra.

Nghĩ lại cơn bão đen khổng lồ trước đó, Lance đoán rằng chiếc thuyền cứu sinh kia là do con tàu gặp nạn để lại, người trên thuyền có lẽ là người sống sót.

Lance im lặng một lúc, không lập tức quay đầu rời đi.

Vốn là con người, cậu không thể bỏ mặc người khác rồi quay đi.

Trên đại dương, con người không thể tự cứu được. Đừng nói tới việc thiếu nước, cứ để thuyền trôi vô định thế này thì sớm muộn gì họ cũng chết đói.

Lance động lòng trắc ẩn, cậu quay người bơi đi, nhưng không phải từ bỏ bọn họ, mà là đi tìm xem gần đây có đảo nào không.



Văn Vũ đứng ở đầu thuyền. Anh thấy người cá trắng đang lén quan sát mình, nhưng vừa bị anh phát hiện thì liền rút xuống nước.

Sự cảnh giác này không khiến Văn Vũ tức giận, trong mắt anh hiện lên ý cười, cảm thấy người cá hành xử như vậy là đúng.

Phía sau Văn Vũ , thanh niên tóc đỏ nhăn mặt ném túi ép chân không rỗng xuống, than thở:

“Đội trưởng, lãng phí quá đi mất.”

Văn Vũ không đáp, ngồi xuống lại.

Rose tìm thấy mái chèo trong cabin, đưa cho Văn Vũ và Carl (người thanh niên tóc đỏ), sau đó hỏi:

“Đại tá, anh vừa hát gì vậy?”

Văn Vũ cầm lấy mái chèo, để bên cạnh, như lẩm bẩm tự nói:

“Tôi nghe nói người cá thích hát, và giọng hát của họ cũng rất hay.”

Carl tròn mắt, lẩm bẩm Văn Vũ đúng là đầu óc có vấn đề, rồi tò mò hỏi:

“Vậy... đội trưởng, anh có nhìn thấy người cá không?”

Văn Vũ ngẩng đầu, nhìn Carl đầy ẩn ý, không gật cũng chẳng lắc.

“Thôi đủ rồi, các anh tưởng đang đóng ‘Nàng tiên cá’ à?”

Rose bất lực, hơi khó chịu: “Chúng ta nên lo tự cứu mình trước thì hơn.”

“Nói cũng đúng.”

Carl nói tiếp, “Nhưng chúng ta không biết mình đang ở đâu. Giờ cứ chèo lung tung thì nhỡ lại đi xa khỏi đất liền thì sao?”

Rose nghẹn họng, trừng mắt lườm Carl.

“Đợi tới tối nay.”

Văn Vũ nói, “Dùng sao trời xác định vị trí... đợi xác định được rồi mới chèo. Giờ thì giữ sức, tìm kiếm trong thuyền xem còn gì. Việc quan trọng nhất là nắm rõ tình hình của chúng ta.”

Hai người còn lại gật đầu, bắt đầu hành động.

Còn Văn Vũ , ngồi yên, lại liếc nhìn về hướng người cá trắng từng xuất hiện.

Anh có linh cảm rằng người cá đó sẽ không bỏ rơi họ.

Thật vậy, Lance không bỏ rơi họ.

Cậu đã bơi trong biển rất lâu, cuối cùng cũng tìm được một hòn đảo.

Hòn đảo khá lớn, là đảo hoang. Sau khi nhớ kỹ vị trí, Lance lập tức quay lại.

Cá kiệt sức.

Khi Lance tìm thấy lại chiếc thuyền cứu sinh, trời đã về khuya.

Trời đầy sao, dải Ngân Hà vắt ngang bầu trời đêm.

Lance lặng lẽ bơi dưới biển, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, trong lòng yên tĩnh lạ thường.

Bầu trời sao đẹp hơn nhiều so với trong ký ức của cậu, chưa từng thấy dải Ngân Hà rõ đến thế.

Ô nhiễm của loài người khiến việc ngắm sao trở thành điều xa xỉ. Trong ký ức của Lance, trời đêm thành phố chỉ có vài ngôi sao lẻ tẻ. Dù khi ở trên du thuyền nhìn lên, cũng chỉ thấy một dải mờ mờ.

Liệu sự thay đổi này có cho thấy đã có chuyện xảy ra trong xã hội loài người?

Lance nghi hoặc nghĩ đến điều đó.

Chiếc thuyền cứu sinh phía xa im lìm. Lance lặn dưới nước, bí mật quan sát động tĩnh trên thuyền.

Sau khi ăn xong miếng phi lê, Lance từ từ tiếp cận thuyền, rồi ló đầu nhìn.

Trên thuyền có ba người.

Có vẻ họ rất mệt, nằm trong khoang, nhắm mắt ngủ say.

Lance thở phào nhẹ nhõm.

Cậu lặng lẽ áp sát đuôi thuyền, định đẩy thuyền về phía đảo hoang.

Không ngờ, vừa đặt móng vuốt có màng lên thuyền, chưa kịp dùng lực, cổ tay đã bị một bàn tay ấm áp nắm lấy.

“Kh—”

Lance hoảng sợ. Ngẩng đầu lên thì thấy thanh niên tóc đen đáng lẽ phải đang ngủ kia không biết tỉnh dậy từ bao giờ, đang nắm tay cậu, mỉm cười nói:

“Cá nhỏ?”

Chết tiệt, bị tóm rồi.

Lance kinh hãi, há miệng định cắn, nhưng thanh niên tóc đen nhanh hơn, nhét vào miệng cậu một túi nhựa ép.

Lance: ???

Cậu ngậm túi nhựa trong miệng, đơ người.

“Cậu hiểu tôi nói gì không?”

Thanh niên không thả tay, nhìn Lance mỉm cười, nói:

“Tôi không có ý xấu.”

Ánh mắt anh rất dịu dàng:

“Cậu đến để cứu chúng tôi phải không? Cảm ơn cậu.”

Lance: "..."

Cậu nhìn anh, khinh khỉnh, cố tỏ ra không hiểu.

“Tôi tên là Văn Vũ , cậu có tên không?”

Văn Vũ dùng tay còn lại bóp nhẹ túi trong miệng Lance, dỗ dành:

“Cậu hiểu tôi mà, đúng không? Giờ tôi lấy cái này ra khỏi miệng cậu, đừng cắn tôi nhé.”

Nghe vậy, Lance suy nghĩ một chút, rồi từ từ hé miệng để anh lấy ra.

“Cậu đúng là hiểu tôi.”

Văn Vũ không thả tay khỏi cổ tay Lance, hạ giọng:

“Cậu hát hay lắm.”

Lance chớp mắt, cảm thấy lạ lùng.

Làm sao con người này biết bài hát cậu hát?

Cậu không kéo người này xuống biển là vì người đó luôn tỏa ra thiện ý, còn hát lại bài hát của cậu.

Lance suy nghĩ một chút, thấp giọng nói nghiêm túc:

“Ya—ka—”

Tôi tên là Lance. Ngươi hiểu không?

Văn Vũ tỏ vẻ mơ hồ, đưa một ngón tay lên miệng ra dấu “suỵt”:

“Cá nhỏ, đừng kêu. Đây là bí mật của chúng ta, những người khác không cần biết.”

Lance chán nản vì câu trả lời lảng tránh này.

Cuối cùng vẫn không thể giao tiếp bình đẳng sao?

Lance thấy hơi hụt hẫng.

Cậu nhìn ra sau lưng Văn Vũ , hai người kia vẫn ngủ say.

Vậy cũng tốt.

Lance thở phào, rồi làm động tác định cắn tay Văn Vũ .

Văn Vũ rụt tay lại theo phản xạ, rồi nhận ra Lance chỉ dọa anh, liền mỉm cười:

“Cậu thực sự đến cứu tôi.”

Lần trước là câu nghi vấn, lần này là khẳng định, còn thay “chúng tôi” bằng “tôi”.

Lance trừng mắt với Văn Vũ , rồi đẩy thuyền trước mặt anh.

Văn Vũ nhìn hành động của Lance, chớp mắt, hiểu ra:

“Cậu muốn đẩy thuyền về hướng kia à?”

Lance gật đầu.

“Sao thế? Có người ở đó à?”

Lance do dự, lắc đầu.

“Là vì có đảo sao?”

Lance lập tức gật đầu.

“Cảm ơn cậu.”

Văn Vũ cúi người, định xoa đầu Lance.

Lance né tránh, nhe răng cảnh cáo, rồi tiếp tục đẩy thuyền.

Tuy nhiên, thuyền nặng, lại có ba người, dù là người cá cũng không thể đẩy nổi.

Lance nghĩ một lúc, định thử kéo từ phía trước.

“Thôi, không cần đâu.”

Văn Vũ thấy Lance định kéo thuyền, liền ngăn lại.

Lance ngẩng đầu nhìn anh đầy nghi hoặc.

Sao lại không?

Anh không muốn sống nữa sao?

Thấy ánh mắt nghi ngờ của Lance, Văn Vũ lạnh lùng chỉ về hai người phía sau:

“Tôi sẽ bảo họ chèo.”

Lance: “...”

Người này đúng là người đứng đầu nhóm này.

Quả nhiên Lance đoán đúng.

“Làm việc khác đi.”

Văn Vũ xé túi nhựa trong tay, lấy ra miếng thịt khô, đưa cho Lance.

“Coi như phần thưởng vì chỉ hướng, ăn thịt bò nhé?”

Lance nhìn miếng thịt bò trong tay Văn Vũ , nuốt nước miếng.

Trời biết cậu thèm ăn món này thế nào, ăn sashimi mãi phát ngán rồi.

Cậu nhìn Văn Vũ , thấy vẻ mặt chân thành, cuối cùng cẩn trọng tiến tới, ăn lấy miếng thịt bò.



Sáng hôm sau, Karl và Rose tỉnh dậy, thấy đầu thuyền có hai con cá biển lớn chết ngắc.

Cả hai sững sờ, hồi lâu sau, Karl ngạc nhiên:

“Đội trưởng, anh câu được à?”

Văn Vũ thản nhiên quay lại:

“Ừ.”

Sau đó lạnh lùng nói:

“Tôi ăn xong sẽ chèo.”

“Chèo đi đâu?”

Carl hoang mang.

Tối qua bọn họ còn chưa xác định được vị trí.

Dù là lính, nhưng không ai có kiến thức hàng hải chuyên sâu. Thiết bị thì có, nhưng vẫn phải đọc hướng dẫn.

Văn Vũ chỉ về phía tây, quả quyết:

“Hướng đó.”

Rose nhìn theo hướng Văn Vũ chỉ, do dự hỏi:

“Không lạc chứ?”

“Không đâu.”

Văn Vũ nói, “Nhanh lên, tích trữ nước ngọt trước, rồi nấu cá ăn. Có sức mới chèo được.”

Dưới mũi thuyền, một chiếc đuôi cá trắng xinh đẹp khẽ vẫy, rồi lặn sâu vào lòng biển.