Chương 12

Kể từ khi con sứa đó xuất hiện, mọi thứ đều trở nên tồi tệ.

Lance có chút lo lắng.

Trước hết là Winser, không hiểu vì lý do gì luôn trong trạng thái ngủ say. Dù có cố đánh thức thì Winser vẫn giữ vẻ lờ đờ, uể oải.

Những chiếc xúc tu cũng trở nên cẩn trọng hơn trước. Có vẻ như nó đã phát hiện ra con sứa khổng lồ bên ngoài đang rình rập, liền quấn chặt xương san hô bằng những chiếc xúc tu.

Chính hành động như vậy thể hiện rõ ràng sự chiếm hữu mạnh mẽ của xúc tu, cứ mỗi lần con sứa tiến lại gần, nó sẽ bị đánh bật ra ngoài ngay lập tức.

Thế là Lance chỉ có thể buồn bã nhìn con sứa ngoài kia qua những lỗ hở trong xương san hô.

Một người một con sứa bị chia cắt bởi vài trăm mét, lặng lẽ nhìn nhau từ xa.

Cảnh tượng khiến người ta liên tưởng đến Ngưu Lang Chức Nữ bị chia cắt bởi dòng sông Ngân Hà.

Sứa: [Uuuu, đáng yêu quá, nhưng không thể chạm vào…]

Lance: […]

Cậu tò mò, không biết sứa có thể khóc thật không?

Vì bản chất nó đã là nước rồi. Nếu khóc, liệu nó có nhỏ lại không?

Tuy không còn ăn được da sứa, nhưng vẫn có thể trò chuyện với nó.

Khi Winser đang ngủ, dưới sự dạy dỗ nhiệt tình của sứa, Lance đã học được cách nói chuyện qua kênh riêng:

[Cậu luôn sống ở vùng biển nông à?]

Vừa trò chuyện, Lance vừa chui vào đường hầm cậu đã đào trước đó, tiếp tục đào sâu xuống cát.

Cát ở đây khá mềm, dù đào hơi cực nhưng cậu vẫn chịu được.

[Ừ, mình ở đó lâu rồi.]

Con sứa không nhận ra ngụ ý của Lance, vẫn vui vẻ trôi lơ lửng trong nước.

[Mình đã ở vùng nước nông một thời gian dài.]

[Vậy cậu có từng thấy con người chưa?]

[Con người? Cậu nói mấy kẻ ngồi trên đống sắt to to đó hả? Họ trông giống cậu lắm.]

[Đúng rồi.]

Lance đột nhiên mở to mắt. Trong bóng tối, cậu ngẩng đầu lên theo bản năng và bị đập đầu.

[Cái đống sắt to cậu nói… nó có bị chìm không?]

Lance bắt đầu suy nghĩ. Giống như lời Winser từng nói — khi ra ngoài, cậu cần làm rõ mọi chuyện. Trước tiên là làm rõ tại sao cậu trở thành người cá.

Muốn vậy, phải bắt đầu từ nguồn gốc

Tàu du lịch.

Lance cảm thấy trí nhớ mình có vấn đề. Để tìm ra con tàu, ít nhất phải nhớ lại những gì đã xảy ra trên đó. Sau khi chết, rốt cuộc linh hồn cậu nhập vào người cá...

Hay bản thân cậu chính là người cá?

[Nhiều lắm, cậu nói cái nào?]

Lance sững người, hỏi lại với vẻ không tin được:

[Nhiều lắm á?!]

[Ừ, nhiều lắm.]

Sứa đáp thản nhiên, [Tất cả đều ở Vịnh Hoàng Hôn… Nhất là hôm đó, tất cả mấy cái sắt to trên biển đều bị bão đánh chìm.]

Đó là một ngày khó quên với lũ quái vật biển.

Ngày mà chúng chính thức lộ diện với thế giới.

Hôm đó, một cơn bão đen mặt trời khổng lồ xảy ra. Không ai biết tại sao nó lại mạnh đến mức toàn bộ thiết bị điện tử trên Trái Đất đều bị tê liệt chỉ trong một ngày.

Các phong ấn từng giam giữ quái vật biển dường như tan biến. Hàng loạt sinh vật kỳ lạ bơi lên từ vực sâu, tò mò quan sát thế giới trên mặt nước.

Với loài người, đó là thảm họa.

Không ai hiểu vì sao công nghệ tiên tiến của họ lại đột nhiên bất lực. Mất đi sự phụ thuộc vào thiết bị, con người trở nên yếu ớt đến mức bị thiên nhiên cười nhạo.

Lũ quái vật biển lần đầu tiếp xúc với con người và tàu thuyền của họ. Một số con tò mò và gan dạ đã tiến lại gần xem thử những thứ nổi trên mặt biển là gì.

Loài người rơi vào tuyệt vọng.

Ngày hôm đó, hầu như toàn bộ tàu thuyền trên biển đều bị lật do lũ quái vật "vô tình" gây ra.

Từ đó, con người và quái vật biển trở thành kẻ thù.

Quái vật có sai không?

Chắc chắn là có.

Nhưng có thể trách chúng không? Ai biết được.

Dù vậy, con người trên đất liền vẫn xem chúng là kẻ thù.

Dĩ nhiên, Lance không biết gì về tất cả những điều đó.

Cậu chỉ biết một chuyện do sứa kể: Một cơn bão kỳ lạ khiến toàn bộ tàu thuyền bị trục trặc.

Và con tàu du lịch của cậu rất có thể đang ở "Vịnh Hoàng Hôn" mà sứa nói.

Vịnh Hoàng Hôn ở phía tây. Sau khi ra ngoài, cậu sẽ bơi về phía tây để tìm cái vịnh đó trong vùng nước nông.

Trong lúc trò chuyện, Lance bất ngờ thấy một tia sáng trong hố tối.

Tia sáng khiến Lance sững sờ, sau đó mừng rỡ đến mức gần như phát khóc.

Cậu đã thành công, cuối cùng cũng đào ra một lối nhỏ thông ra bên ngoài.

Lance lập tức nói với sứa:

[Mình làm được rồi!]

Sứa vẫn chưa hiểu:

[Cậu nói gì cơ?]

[Mình đã đào xong đường hầm, chỉ cần chui ra là có thể tự do!]

Lance hăng hái gạt đi lớp đất còn lại, dùng đuôi đẩy sạch cát ra ngoài.

[Tốt quá!]

Sứa cũng vui lây, [Nếu cậu ra ngoài được, tụi mình có thể cùng nhau đến vùng nước nông!]

Lance lúc này tràn đầy năng lượng, đang dọn dẹp những bước cuối cùng thì chợt nghĩ ra một vấn đề:

[Khoan đã, còn mấy cái xúc tu ngoài kia, mình ra kiểu gì?]

Cậu chui ra khỏi đường hầm, nằm trên xương san hô, buồn bã nhìn những chiếc xúc tu phía ngoài.

Chúng quấn chặt như ôm lấy bảo bối mỏng manh của mình.

Lance đếm sơ sơ, ít nhất cũng năm cái xúc tu.

Trước đây, mấy xúc tu này không canh kỹ như vậy. Trong ngày luôn có khoảng thời gian chúng biến mất, giúp Lance có không gian riêng.

Nhưng giờ thì khác, suốt 24 giờ đều theo dõi kỹ mọi chuyển động bên ngoài, sợ cậu chạy trốn.

Sứa và Lance cùng im lặng.

Sau đó, sứa rung người, thể hiện tinh thần “chịu đòn thay” rất mạnh:

[Cái này đơn giản, để mình dụ mấy cái xúc tu đi.]

Lance ngạc nhiên:

[Cậu không sợ chết à?]

[Chết là gì?]

Con sứa ngốc nghếch không biết sợ,

[Chỉ cần còn lại một mảnh, mình vẫn tái sinh được.]

Khóe miệng Lance giật giật.

Bảo sao con sứa này cứ dám nghênh ngang trước xúc tu.

Nó có lý do để "bá đạo".

Sứa tưởng Lance im lặng là đồng ý, lập tức vung xúc tu của mình ra ngoài —

Mỗi xúc tu đều có gai độc, bên trong là túi nhỏ chứa móc độc, chỉ cần quăng ra, cái móc sẽ cắm vào da thịt.

Mà con sứa này là siêu cấp tiến hóa, gai độc của nó đủ sức xuyên cả lớp da ngoài.

Một xúc tu bị sứa đâm trúng.

Có lẽ không ngờ sứa lại dám ra mặt khıêυ khí©h, xúc tu lập tức nổi điên.

Chúng buông xương san hô và đuổi theo con sứa.

Nhìn thì yếu đuối vậy, chứ con sứa này khi nghiêm túc, bắn nước đẩy cơ thể đi như tên lửa.

Xúc tu đuổi mãi không kịp.

Sau vài giây chần chừ, chúng như phát điên, vươn ra đuổi theo sứa quyết liệt.

Tiếng hét chói tai của sứa vang khắp đáy biển:

[Á á á á á—]

Lance nằm im trên xương san hô, im lặng theo dõi trận chiến.

Nghe tiếng hét của sứa, Lance chậm rãi làm dấu thánh giá trước ngực:

"Amen."

Rồi như con lươn trơn tuột, cậu lập tức chui qua đường hầm ra ngoài.

Khi Lance mở mắt lần nữa, cậu thấy vùng biển rộng lớn ngoài kia, lòng đầy hân hoan.

Phía sau là xương san hô — chứng minh cậu đã thật sự thoát ra.

Vui quá, Lance quên luôn gọi Winser.

Sau một lúc Lance ra ngoài, mấy xúc tu bị sứa dụ đi mới sực tỉnh. Chúng quay đầu lại và thấy Lance đang bơi ngoài kia.

Năm xúc tu sững sờ, rồi như nổi bão, lao về phía Lance như sấm sét.

Lance vừa ra ngoài chưa kịp hít thở nước biển, đã thấy xúc tu lao tới, liền theo bản năng lẩn tránh.

Giờ kỹ năng bơi của Lance không còn kém như lúc mới thành người cá.

Nhờ luyện tập, cậu đã đạt đến trình độ cơ bản của sinh vật biển.

Đối mặt với xúc tu tấn công, Lance vẫy đuôi cực nhanh, lướt đi như tên bay qua các khe đá.

Xúc tu tuy lớn, nhưng không linh hoạt. Lần đầu tiên, con cá nhỏ đã thoát khỏi chúng.

Cá trắng nhỏ bơi vọt ra đại dương bao la như một mũi tên—

Xúc tu dường như tuyệt vọng. Sau khi Lance thoát khỏi phạm vi, chúng lại không đuổi theo, mà chỉ đứng yên "nhìn" theo bóng cậu xa dần.

Nhưng kỳ lạ, cá trắng lại dừng lại.

Cậu lơ lửng giữa biển, rồi quay đầu lại, phát ra tiếng kêu nhỏ với xúc tu.

Xúc tu đang u sầu bỗng giật mình, lập tức vươn ra đầy mong đợi.

Cá trắng nhỏ cũng không chạy nữa, ngoan ngoãn để xúc tu ôm lấy.

Tại sao không chạy?

Dù không thể nói, nhưng Lance vẫn nhìn xúc tu bằng ánh mắt bối rối.

Xúc tu chạm vào cá nhỏ mà đuôi rung lên vì vui mừng, suýt chút nữa tự thắt nút lại vì phấn khích.

Có lẽ, cá nhỏ của nó chỉ đang đùa giỡn.

Trò chơi này còn vui hơn cả việc tung ngọc trai.

Cá trắng chớp mắt, không kháng cự, để mặc xúc tu đưa nó trở lại xương san hô.



Winser nhìn Lance bị xúc tu trả về, ánh mắt phức tạp:

"Tại sao không chạy?"

Rõ ràng Lance vừa có cơ hội thoát thân.

Lance chớp mắt, nở nụ cười ngại ngùng với hai má lúm đồng tiền:

"Tại vì… tôi quên mang theo anh."