Chương 11

Winser ban đầu nghĩ rằng ngay cả khi không có Lance bên cạnh thì cũng không sao cả.

Dù sao thì anh ta cũng đã cô độc suốt bao năm qua, đã quen với sự cô đơn hay tĩnh mịch rồi.

Tuy nhiên, cái gọi là "quen" quả thật là một điều đáng sợ.

Chỉ mới mấy ngày ở bên cậu ấy, Winser đã phát hiện ra rằng sau khi mất đi chuỗi âm thanh lải nhải bên tai, anh lại bắt đầu nhớ Lance.

Những mảnh san hô im lặng, không còn những chú cá nhỏ ồn ào, Winser cũng không còn phải đau đầu suốt cả ngày nữa.

Nhưng nếu bỗng nhiên cảm thấy mọi thứ thật nhàm chán thì phải làm sao?

Winser nằm trong đám hải quỳ, nhắm mắt lại, những suy nghĩ trì trệ của anh lại rơi vào trầm uất một lần nữa.

Cá nhỏ của anh...

Winser vẫn luôn nghĩ rằng trong đại dương này, cá nhỏ phải dựa vào anh ta mới đúng, nhưng đến cuối cùng anh lại phát hiện mình còn dựa vào cá nhỏ nhiều hơn.

Anh buộc phải thừa nhận điều đó.

Mở mắt ra, Winser nhìn về nơi mà Lance vẫn thường nằm, chỉ còn lại một viên ngọc trai cô đơn nằm lặng lẽ ở đó.

Ngọc trai…

Nghĩ đến đây, Winser vừa buồn cười vừa tức giận.

Không chịu nổi cô đơn, Winser đành phải rời khỏi đám hải quỳ mà bơi ra ngoài. Anh nghĩ một cách gượng gạo rằng, sau chừng ấy thời gian, đáng ra mình nên bình tĩnh lại rồi, nên đi tìm Lance thôi.

Winser tin chắc rằng Lance không thể phá được hàng rào san hô, nhưng nếu cá nhỏ tìm được cách khác thì sao?

Khi Winser ra ngoài, anh thấy Lance đang quay lưng về phía mình, dính chặt vào một phần nào đó của khối san hô.

Cả người Lance treo lủng lẳng ở đó, ôm lấy khối san hô.

Winser ngẩn người một lúc, tim anh hơi thắt lại, nhưng sau khi nhìn kỹ thì anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Nếu không phải đuôi cá của Lance vẫn còn đung đưa nhẹ nhàng, Winser thật sự đã nghĩ rằng cậu ta chết rồi.

Winser bình tĩnh bơi đến gần Lance, hỏi:

"Cậu đang làm gì vậy?"

Lance bị Winser bất ngờ xuất hiện làm cho giật mình, quay đầu lại thấy là Winser thì không khỏi càu nhàu:

"Anh đi mà không phát ra tiếng gì vậy? Dọa chết tôi rồi."

Đi?

Winser không nói gì, chỉ liếc nhìn đầy ẩn ý về phía đuôi cá của cả hai.

Lance: "..."

Quên mất mình không còn là con người nữa.

"Không, không có gì."

Lance xoay người chắn trước mặt Winser, che đi ánh mắt dò xét của anh.

Nhưng sau khi tiến lại gần Winser, Lance nhìn thấy gương mặt gần kề của Winser thì không khỏi nhớ lại quá trình “dạy dỗ” ngày hôm qua

Sau đó, Lance không còn tự tin để đứng thẳng trước mặt Winser, cậu ta lùi lại một bước nhỏ.

Ánh mắt Winser nheo lại.

Không cần nghĩ cũng biết Lance đang làm gì.

Winser nghiêng người tới gần, ép hỏi:

"Cậu đang làm gì vậy?"

"Không có gì mà!" - Giọng Lance hơi run, không có chút tin tưởng nào.

"Hửm?"

Winser nhướng mày, "Cậu còn nhớ đã từng nói gì không? Rằng sẽ luôn nghe lời tôi, không chống cự?"

Nghe vậy, Lance gật đầu rầu rĩ, rồi lùi sang bên.

Lúc này, Winser mới nhìn thấy thứ mà Lance vừa chắn.

Một cái lỗ.

San hô bao quanh vốn không hoàn toàn kín mít, nên sẽ có những chỗ lõm to nhỏ khác nhau.

Nhưng Winser vốn không lo rằng Lance sẽ trốn ra từ những lỗ hổng này, vì chúng quá nhỏ, lớn nhất cũng chỉ vừa đầu một người cá.

Nhưng giờ, Winser bắt đầu nghi ngờ sự tự tin ban đầu của mình.

Cái lỗ mà Lance không muốn anh thấy lại là một cái khá lớn — lớn đến mức có thể vừa vặn nhét đầu vào.

Và không lâu sau khi Lance rời đi, một xúc tu trong suốt thò vào từ cái lỗ đó, run rẩy tìm kiếm, cuối cùng chạm trúng tay Lance, xúc tu đó lập tức hớn hở như thể đã tìm được người.

Lance chẳng thấy có gì lạ, chỉ bất đắc dĩ nắm lấy xúc tu ấy, ngăn nó đập lung tung vào mặt mình.

Winser: "..."

Ánh mắt Winser trở nên nguy hiểm. Anh nhớ hôm qua mình vừa dạy Lance cách "trò chuyện" bằng hạ âm, nên mở nhóm chat mà mình đã lâu không vào.

【Á á á á á á, tui chạm được vào cá nhỏ rồi!!】

Vừa vào, Winser đã nghe thấy tiếng con sứa hét ầm lên, làm anh đau cả đầu.

Lance nắm xúc tu đang thò vào mà không nhận ra gì. Cậu ta nhìn thấy vẻ mặt nhíu mày của Winser, liền kéo xúc tu trong tay lại.

Con sứa mừng rỡ vì được Lance kéo, nó thậm chí còn chủ động rứt xúc tu ra:

【Cho cậu, cho cậu đó, nếu cá nhỏ muốn ăn thì tôi còn nhiều lắm.】

【Cảm ơn.】

Lance đáp lại, rồi kéo xúc tu trong suốt kia lại gần hỏi Winser:

"Anh có muốn ăn không?"

Winser nhìn xúc tu trước mặt, gân xanh trên trán nổi lên, tức mà buồn cười:

"Cậu... định ăn thật à?"

Cảm giác như một ông chồng bắt quả tang vợ nɠɵạı ŧìиɧ rồi hỏi lý do vậy.

Thật lòng mà nói, Winser có lý do để nghĩ như thế.

Từ trước đến nay, dưới sự “nuôi dưỡng” của anh, cá nhỏ chỉ ăn ba món.

Thịt cá.

Cá pháo xanh.

Và rong biển.

Lance chớp mắt, thấy Winser không ăn, thì cho xúc tu vào miệng mình nhai, vừa ăn vừa giải thích:

"Tất nhiên không phải chỉ để ăn... nhưng đây cũng là một phần lý do."

Ở dưới đáy biển mấy ngày rồi, dù cơ thể Lance đã thích nghi với đồ sống và rất mê cá pháo xanh, nhưng hơn 20 năm làm người khiến cậu ta rất nhớ các món ăn chín trên đất liền.

Giá mà xúc tu sứa này có thêm giấm và xì dầu thì tốt biết mấy. Cậu ta thích món nộm lạnh.

Nhai xong xúc tu, Lance thấy mặt Winser ngày càng đen lại, liền nhanh chóng giải thích:

"Đừng đuổi sứa đi, nó là đồng minh của chúng ta."

"Đồng minh?" - Winser đang định kéo xúc tu con sứa ra thì sững người, ngạc nhiên lặp lại.

"Phải."

Lance không biết rằng mình không nên nói bí mật này, nên thành thật giải thích:

"Tôi đã dụ dỗ nó, để nó giúp tôi."

Winser im lặng.

Một lúc sau, anh nhấn mạnh:

"Nó là con sứa, cơ thể toàn là nước, nó giúp được gì cho cậu?"

Lance lảng mắt đi.

Winser luôn phản đối việc cậu vượt ngục, nên Lance không định nói kế hoạch thật sự ra.

Tuy nhiên, cậu cũng chẳng phải người tốt gì, chỉ là đang “hy sinh sắc đẹp” để lợi dụng sứa mà thôi.