Trơ mắt nhìn cửa xe đóng lại, Tả Ninh lập tức ngơ ngác, đây là ý gì vậy, vừa rồi là Lục Thừa Hách mà, mắt cậu không có vấn đề gì, hơn nữa từ xa đã ngửi thấy mùi của Lục Thừa Hách rồi, tuy chiếc xe này không phải xe anh thường dùng, nhưng cũng là xe nhà mà.
Tả Ninh kỳ lạ đi vòng quanh cửa xe nửa vòng, rồi thấy dấu chân bùn đất mình giẫm lên, Tả Ninh lập tức hiểu ra, rồi cả mặt chó cũng đen lại.
Đợi Lục Thừa Hách mở cửa xe ra lần nữa, liền thấy con chó nhà mình ngồi xổm trước cửa xe, cũng không nhào tới, cứ nhìn mình bằng ánh mắt khinh miệt của bậc vương giả, vẻ mặt bất mãn không biết bao nhiêu.
Quản gia mỗi ngày đều đi theo mẹ Lục ra ngoài bước tới: "Cậu chủ."
Lục Thừa Hách nhìn Tiểu Pudding như chó hoang dưới đất, khó khăn lắm mới bình tĩnh lại: "Đây là bộ phim nó quay sao?"
Quản gia gật đầu: "Dạ cậu chủ, bộ phim này chủ yếu nói về động đất lớn, mấy ngày nay quay cũng là cảnh này, nhưng vai diễn của Tiểu Pudding không nhiều, giai đoạn đầu đã quay không ít rồi, cảnh quay quan trọng mấy ngày nay cũng quay xong."
Lục Thừa Hách nhíu mày: "Ngày nào cũng tắm như vậy da nó chịu được sao?"
Vừa nghe Lục Thừa Hách quan tâm mình, Tả Ninh vốn còn có chút bất mãn với thái độ vừa rồi của Lục Thừa Hách lập tức tan biến, vẫy vẫy đuôi muốn nhào tới thân thiết, kết quả bị Lục Thừa Hách dùng ngón tay chống trán, ngăn cản hành động của cậu: "Mi dơ như vậy, không được nhào tới."
Tả Ninh lập tức nổi giận: "Gâu gâu gâu!" Tôi biết ngay là anh ghét bỏ tôi mà, tôi đang cố gắng kiếm tiền nuôi gia đình, anh vậy mà ghét bỏ tôi! Gào xong liền nằm sấp dưới gầm xe bắt đầu khóc giả vờ.
Khóe môi Lục Thừa Hách giật giật, nhóc con diễn kịch này càng ngày càng nhiều trò rồi, nhưng nhìn Tiểu Pudding hình như gầy đi một chút, lúc này cả người đầy bùn đất, trông vô cùng đáng thương, dù biết nó đang khóc giả vờ, vẫn bất lực nói: "Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, lên đây đi."
Lời này còn chưa dứt, nhóc con vừa rồi còn nằm sấp dưới đất khóc giả vờ lập tức nhảy phóc lên, rồi nhào vào người anh cọ tới cọ lui.
Mặt Lục Thừa Hách lập tức đen lại, đè chặt nó xuống, nhìn người mình cũng đầy bùn đất, thấy nhóc kia nhe răng cười híp mắt nhìn mình, Lục Thừa Hách càng bất lực: "Mi cố ý phá hoại đúng không, dơ như vậy, nếu tắm không sạch, ta sẽ cạo hết lông của mi đó!"
Tả Ninh hừ hừ hai tiếng, cậu không sợ đâu, hai ngày trước cậu còn dơ hơn bây giờ, nhưng vẫn tắm sạch sẽ đó thôi. Thấy Lục Thừa Hách cũng dơ giống mình, Tả Ninh đắc ý vẫy vẫy đuôi, rồi đưa chân trước lên vuốt tới vuốt lui trên đùi anh, để lại từng vệt bùn đất: "Gâu!" Ra ngoài nhiều ngày như vậy, anh có nhớ tui không?
Lục Thừa Hách cúi đầu nhìn hai chân mình đầy bùn đất, bộ quần áo này dù giặt sạch chắc cũng không mặc được nữa, thấy nhóc kia vẫn nhìn mình đầy mong đợi, bất lực đưa tay xoa đầu chó: "Mấy ngày nay ở nhà có ngoan không?"
"Gâu!" Chắc chắn rồi, tui còn cố gắng kiếm tiền nữa đó!
Lục Thừa Hách nhướn mày mỉm cười hỏi: "Mỗi sáng có ngoan ngoãn chạy bộ không?"
Ánh mắt Tả Ninh lập tức dao động một chút, rồi rất mặt dày ưỡn ngực: "Gâu!" Dù sao anh cũng không hiểu tui nói gì, tui cũng có thể giả vờ không hiểu anh nói gì.
Thấy nhóc này mặt dày mày dạn như vậy, Lục Thừa Hách nhéo mạnh cái mặt béo của nó.
Mẹ Lục vừa đến đã thấy con trai mình đầy bùn đất, rồi nhìn Tiểu Pudding đang làm nũng trên người anh, và ghế sau xe không thể nhìn nổi, không nhịn được khóe môi giật giật: "Thừa Hách à, yêu thương cũng phải có giới hạn thôi con, con không thể cứ chiều nó như vậy được."
Tả Ninh vẫy đuôi nằm sấp trên ghế, đặt đầu lên đùi Lục Thừa Hách, người mấy ngày không gặp đã về rồi, lúc này tâm trạng cậu rất tốt, người khác nói gì cũng không quan trọng.
Lục Thừa Hách một tay đặt trên đầu chó nhẹ nhàng xoa tai, quay đầu nhìn mẹ: "Mẹ à, nếu mẹ có thể đừng đút Tiểu Pudding những thứ không nên đút, thì lời này sẽ có sức thuyết phục hơn."
Mẹ Lục trừng mắt nhìn con trai một cái, rồi mỉm cười với con chó trên đùi anh: "Tiểu Pudding mau tới đây, còn cảnh cuối cùng thôi, quay xong hôm nay có thể về nhà rồi."
Tả Ninh mới bò dậy khỏi người Lục Thừa Hách, cọ cọ lòng bàn tay anh: "Gâu!" Vậy anh đợi tui làm việc xong, rồi chúng ta cùng về nhà.
Bộ phim mà Tiểu Pudding đóng vai chính trước đây Lục Thừa Hách đã xem rồi, sau khi chỉnh sửa hậu kỳ, Tiểu Pudding trong phim giống như một con chó đã có trí tuệ, có tâm trí và cảm xúc của con người, nên trông đặc biệt cảm động. Nhưng quá trình quay phim như vậy anh chưa từng thấy, hôm nay đã gặp rồi, khó tránh khỏi muốn đi xem.
Thay một bộ quần áo dự phòng, Lục Thừa Hách xuống xe đi về phía Tiểu Pudding.
Đây là một phim trường dựng cảnh ngoại cảnh, tái hiện cảnh tượng sau động đất, bây giờ phải quay là cảnh con chó khó khăn lắm mới chui ra khỏi một khe hở nhỏ, rồi chạy đi tìm người cầu cứu, sau đó lại chạy về dùng chân trước ra sức đào bới, hy vọng có thể cứu chủ nhân bị đè dưới đất.
Cảnh này nói đơn giản thì cũng đơn giản, nhưng nói khó thì cũng khó. Nếu muốn tái hiện cảnh này một cách đơn giản, có thể đặt một món đồ chó thích vào trong rồi vùi lại, để nó đi tìm, ghép mấy cảnh quay lại là được. Nếu muốn thử thách cảnh này một cách tinh tế và có tính truyền nhiễm hơn, thì sự khẩn trương của con chó là điều quan trọng nhất.
Nên cảnh này đạo diễn quay cũng có chút không chắc chắn, dù sao con chó này rất có linh tính, nhưng dù sao cũng chưa từng được huấn luyện chính thức, nhưng anh ta vẫn muốn thử thách độ khó.
Khi Lục Thừa Hách tới, không ít nhân viên công tác và diễn viên của đoàn phim không nhịn được nhìn anh, eo thon chân dài, chiếc áo khoác dài càng tôn lên dáng người cao ráo của anh, cộng thêm khuôn mặt tuấn mỹ kia, dù là nam chính có nhan sắc đỉnh cao của đoàn phim cũng phải tự ti xấu hổ. Thế là nhỏ giọng hỏi trợ lý người này là ai, nếu là người trong giới, anh ta không thể nào không biết.
Vốn có ý muốn tới hỏi thăm, kết quả thấy người đàn ông kia đi tới bên cạnh Lục phu nhân, quản gia của Lục gia cũng cung kính đi theo sau anh ta, những người vừa bước ra hai bước cũng vội vàng lui về. Thân phận của người này đã quá rõ ràng rồi, không phải người đứng đầu Lục gia, thì cũng là cậu chủ nào đó của Lục gia. Thế là có người không nhịn được động lòng, nếu ôm được cái đùi vàng này, nửa đời sau không cần cố gắng nữa.
Nhưng đùi vàng cũng không dễ ôm như vậy, mấy vệ sĩ đứng sau mấy người, vẻ mặt người lạ chớ lại gần, còn chưa tới gần đã bị đuổi đi coi như có ý đồ bất chính, vậy thì mất mặt lắm.
Dù biết những suy nghĩ nhỏ nhặt trong lòng những người xung quanh, Lục Thừa Hách cũng lười để ý, còn đạo diễn của bộ phim này đang tập trung xem cảnh quay và vị trí đứng, căn bản không chú ý đến sự náo động sau lưng. Đợi vị trí máy quay chuẩn bị xong, bảng quay phim vừa kêu liền bắt đầu quay.
Tả Ninh vừa nghe đạo diễn hô "action" liền xông thẳng về phía cái lỗ chôn đồ chơi của mình, vừa phát ra tiếng gầm gừ khẩn thiết, vừa dùng hai chân trước không ngừng đào hang.
Dù là một người ngoài nghề như Lục Thừa Hách, cũng có thể thấy rõ ánh mắt lo lắng của Tiểu Pudding lúc này, dường như thứ chôn dưới kia, thật sự là chủ nhân mà cậu yêu thương sâu sắc vậy. Tiếng gầm gừ khẩn thiết và bất lực kia, thật sự khiến người ta nghe mà đau lòng.
Vốn dĩ đạo diễn không đặt nhiều hy vọng, nhưng cảnh này còn tốt hơn anh ta tưởng tượng quá nhiều, lập tức cả người hưng phấn nhìn chằm chằm màn hình, trong lòng trong mắt chỉ có cái màn hình nhỏ trước mắt.
Lục Thừa Hách nhìn cảnh này không nhịn được hơi nhíu mày, Tiểu Pudding nhà anh trước giờ không thích đào hang, rõ ràng ở nhà thế nào cũng không chịu hợp tác huấn luyện, sao bây giờ lại nghe lời như vậy. Có mấy lần anh còn muốn kêu ngừng lại, nhưng khó khăn lắm mới quay đến đây, anh kêu ngừng lại thì sau này chắc chắn phải quay bổ sung.
Nhưng vì biểu hiện của Tả Ninh quá tốt, đạo diễn quyết định quay một cú máy dài, đợi hô "cắt" xong, Tả Ninh mệt đến mức nằm sấp xuống đất luôn. Chuyện này nên để Lang Nha làm, con đó thích đào hang nhất.
Đúng lúc Tả Ninh đang lẩm bẩm trong lòng, một mùi hương quen thuộc xộc vào mũi, rồi một người đàn ông cao lớn đi về phía cậu, rồi bế cậu lên.
Tả Ninh hơi bất ngờ nhìn Lục Thừa Hách, nhưng vẫn theo bản năng bắt đầu làm nũng cọ cọ.
Đến lúc này, đạo diễn mới nhìn rõ người tới, đã mời chó nhà người ta rồi, thì phải biết chủ nhân là ai chứ, nên liếc mắt một cái liền nhận ra vị này là tổng giám đốc Lục thị Lục Thừa Hách. Anh ta là một đạo diễn nhỏ, chưa từng gặp nhân vật lớn như vậy, vội vàng cung kính bước tới: "Chào Lục tiên sinh, chào anh!"
Lục Thừa Hách gật đầu với anh ta: "Tiểu Pudding làm phiền mọi người chăm sóc rồi."
Đạo diễn vội vàng nói: "Đâu có đâu có, Tiểu Pudding rất có linh tính, nhờ có nó mà tiến độ của chúng ta nhanh hơn nhiều."
Lục Thừa Hách không hề ghét bỏ con chó dơ bẩn cứ ôm như vậy, nghe đạo diễn nói vậy, tuy biết đây là lời nịnh nọt, nhưng lại cảm thấy đương nhiên rồi, Tiểu Pudding nhà anh chắc chắn là xuất sắc nhất. Thấy không ít người nhìn về phía này, liền hỏi: "Hôm nay còn cảnh quay nào nữa không?"
Đạo diễn vội vàng nói: "Hết rồi hết rồi, hôm nay biểu hiện siêu tốt, toàn quay một cú máy là xong, nên quay xong hết rồi, hôm nay Tiểu Pudding vất vả rồi."
Sau khi chào hỏi đạo diễn vài câu, Lục Thừa Hách mới đi tới bên cạnh mẹ Lục: "Không còn sớm nữa, chúng ta về thôi."
Nhìn con trai thay một bộ quần áo rồi mà vẫn dơ bẩn, mẹ Lục lười nói nữa, liền bảo quản gia cầm đồ đạc, đi lên xe trước.
Khi ngồi lại vào xe, Tả Ninh mới đưa chân trước vỗ vỗ ngực Lục Thừa Hách: "Gâu!" Bộ quần áo này không phải tui cố ý làm dơ đâu, là anh tự ôm tui đó.
Lục Thừa Hách nắm lấy chân trước của cậu, ngoài dơ bẩn ra, trong kẽ móng còn có chút màu đỏ, chắc là bị đá vụn cào phải, làm rách da rồi. Dù là chạy bộ ở nhà, đá vụn trên bãi cỏ cũng đã được xử lý trước rồi, kết quả quay phim lại thành ra như vậy, Lục Thừa Hách không khỏi có chút khó chịu.
Nhìn nhóc con nằm trên người anh ngây ngốc nhe răng cười, không nhịn được hỏi: "Mi thích đóng phim sao?"
Tả Ninh ngơ ngác nhìn Lục Thừa Hách, câu này khiến cậu trả lời thế nào đây. Nói thích thì cũng được, cậu chỉ coi đóng phim là một công việc, tuy tiện thể có thể hóng hớt chuyện bát quái giới giải trí cũng khá thú vị. Nói không thích thì, ngoài việc cả ngày dính lấy Lục Thừa Hách cậu cũng không biết mình phải làm gì, lâu dần, cậu không biết mình có tự ghét bỏ bản thân không nữa.
Lục Thừa Hách bây giờ vẫn còn độc thân, cậu ít nhiều gì cũng có thể tự thôi miên tê liệt bản thân, dính lấy anh nhiều một chút bồi dưỡng tình cảm. Nhưng Lục Thừa Hách sớm muộn gì cũng sẽ cưới vợ sinh con, tình cảm này dù có bồi dưỡng thế nào, cậu cũng chỉ có thể là thú cưng của Lục Thừa Hách, đến lúc đó, khi thứ mình ký thác không còn thuộc về mình hoàn toàn nữa, thì những ngày sau đó cậu phải làm sao đây.
Nên ngày thường Tả Ninh chơi đùa, ăn uống, sống ngày nào hay ngày đó, cậu không dám suy nghĩ sâu xa về tương lai, hai chữ tương lai đối với cậu quá đáng sợ, chỉ sợ mình nghĩ nhiều quá, sẽ không thoát ra được, chi bằng trân trọng hiện tại.
Lục Thừa Hách nhìn Tiểu Pudding ngốc nghếch, bất lực xoa người nó, kết quả tay đầy bùn đất, lại nhớ đến câu hỏi của mình, không khỏi có chút dở khóc dở cười: "Hỏi mi mi cũng không hiểu, thôi vậy, nếu không biểu hiện ra vẻ bài xích, vậy thì chứng tỏ là thích rồi nhỉ, nếu mi thích, thì cứ làm thôi."
Tuy anh không vui khi nó bị thương vì đóng phim, nhưng chó không biết nói, nếu không biểu hiện ra vẻ bài xích, vậy thì ít nhất chứng tỏ là nó bằng lòng. Với tính khí của Tiểu Pudding nhà anh, nếu thật sự không thích cái gì đó, chắc chắn sẽ giả ngu không nghe lời, giống như lúc huấn luyện trước đây vậy.
Nghĩ vậy, ý định từ chối nhận phim sau này cũng tan biến, đã thích thì cứ để nó vui vẻ là được, chỉ là dù thế nào anh cũng cảm thấy vết đỏ trên bàn chân nhỏ trong lòng bàn tay mình có chút chói mắt.
Về đến nhà, Lục Thừa Hách không cho Tiểu Pudding làm dơ sàn nhà, dù sao người anh cũng dơ rồi, liền bế nó lên lầu hai luôn. Bảo cô người hầu tắm cho nó, mình cũng về phòng ngủ tắm rửa.
Tuy cô người hầu tắm rất kỹ lưỡng và cẩn thận, còn xoa bóp cho cậu rất thoải mái, nhưng Tả Ninh vẫn thích Lục Thừa Hách tắm cho mình hơn. Đứng trong bồn tắm rửa, nghe thấy tiếng vòi sen từ phòng tắm của Lục Thừa Hách truyền đến, Tả Ninh không nhịn được hừ hừ, quả nhiên là ghét bỏ cậu, đến tắm cũng không chịu tắm cho cậu mà phải tự mình đi tắm.
Từ đầu đến cuối kỳ cọ ra một bồn nước đen thui, khi con chó đen biến thành con chó trắng rồi, Tả Ninh nhân lúc cô người hầu mở máy sấy lông cho cậu, vẩy vẩy lông trên người, nhảy thẳng ra khỏi bồn tắm, mặc kệ cô người hầu gọi với theo phía sau, chạy nhanh vào phòng ngủ.
Phòng của chủ nhân, ngoài giờ thay đồ ra, bình thường không được phép vào, cô người hầu mất dấu con chó, đành xuống lầu báo cáo với quản gia.
Còn Tả Ninh thuận lợi về đến phòng thì thấy cửa phòng tắm không đóng, lập tức hưng phấn chạy vào. Lục Thừa Hách tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, hắc hắc hắc...
Kết quả không thấy người trong phòng tắm vòi sen, nghe thấy tiếng động bên trong, chạy vào nhìn, Lục Thừa Hách đang ngâm mình trong bồn tắm.
Tả Ninh lập tức chạy tới, mấy bước leo lên bậc thang, rồi bụp một tiếng, nhảy thẳng vào trong nước.
Lục Thừa Hách đang nhắm mắt dưỡng thần bị tạt nước đầy mặt, rồi nhìn Tiểu Pudding đang vui vẻ trong bồn.
Tả Ninh bơi đến bên cạnh Lục Thừa Hách, đưa chân trước vuốt ve làn da săn chắc của anh, cảm giác tay tốt quá, sờ rất đã tay, sờ rất thoải mái.
Lục Thừa Hách vung tay trên mặt nước, tạt nước đầy đầu đầy mặt Tiểu Pudding: "Ai cho mi vào đây."
Tả Ninh bơi ra xa một chút: "Ư..." Tui muốn vào thì ai cản được.
Nhìn con chó đã tắm trắng tinh, một cục lông trắng nổi trên mặt nước, tôn Tiểu Pudding lên như một cục kẹo bông gòn siêu to, Lục Thừa Hách tựa lưng ra sau, tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi. Ra ngoài đường, ít nhiều gì cũng hơi mệt, khó khăn lắm mới ngâm mình thư giãn.
Còn Tả Ninh cùng ngâm mình trong bồn tắm với anh thì lén lút nhìn trộm nửa ngày, phát hiện Lục Thừa Hách không nhìn mình liền nhìn trộm một lát, thấy anh có dấu hiệu mở mắt thì quay đầu đi bơi một lát. Cứ lề mề như vậy, không bao lâu Tả Ninh vốn đã bơi ra xa Lục Thừa Hách đến bờ bên kia, lại bơi về bên cạnh Lục Thừa Hách.
Lục Thừa Hách đang nhắm mắt dưỡng thần đưa tay ra tóm lấy cậu, bộ lông mượt mà trượt qua kẽ tay, cảm giác tay không tệ, thấy nhóc kia muốn chạy, liền ôm chặt nó vào người: "Cả bồn nước bị mi làm dơ hết rồi."
Tả Ninh giãy giụa hai cái rồi không giãy nữa, quay đầu cọ cọ người Lục Thừa Hách: "Gâu!" Tui tắm sạch sẽ rồi mới vào, không dơ mà!
Lục Thừa Hách sờ người nó, xác định không còn cát bụi gì, muốn bế nó lên thả xuống: "Nước nóng quá, mau ra đi."
Tả Ninh lập tức ôm chặt cổ anh bằng hai chân trước, cậu không thấy nước nóng mà, hơn nữa ngâm rất thoải mái, còn có thể bơi qua bơi lại, cậu không muốn ra đâu. Quan trọng là, Lục Thừa Hách chỉ quấn một chiếc khăn tắm thôi đó, chỉ có một chiếc khăn tắm thôi đó, chậc chậc chậc.
Tả Ninh nhìn xuống nhìn xuống, rồi quỷ xui thần khiến đưa lưỡi ra liếʍ một cái trên xương quai xanh tuyệt đẹp kia.
Lục Thừa Hách chỉ cảm thấy sống lưng tê dại, vội vàng đưa tay kéo con nhỏ kia ra, vỗ một cái không nặng không nhẹ lên đầu nó: "Cái thói quen liếʍ lung tung này mi mà không bỏ đi, sau này không cho mi ăn bò khô nữa đâu."
Tả Ninh liếʍ xong cũng cảm thấy lưỡi mình tê dại, bị Lục Thừa Hách kéo ra cũng không phản kháng, xấu hổ đạp hai chân sau bơi ra xa. Rồi rụt vào một góc, lén lút nhìn Lục Thừa Hách. Không biết có phải mùa đông đến rồi không, lông càng ngày càng dày, cậu cũng càng ngày càng mặt dày rồi, chuyện xấu hổ như vậy cũng làm ra được.
Lục Thừa Hách tạt nước lên người, dường như muốn rửa sạch cảm giác tê ngứa vừa rồi, thấy con chó kia rụt rè rụt cổ trong góc bồn tắm, liền vốc một vốc nước tạt qua: "Nhóc hư."
Tả Ninh bị tạt nước đầy mặt, vội vàng lắc đầu hất nước trên mặt đi, rồi thấy Lục Thừa Hách đứng dậy ra khỏi bồn. Đôi chân dài thẳng tắp kia không hề có dấu hiệu báo trước xuất hiện trước mắt cậu. Khăn tắm ướt sũng cũng dính chặt vào eo, sau lưng còn có một đường cong lõm tuyệt đẹp, tuy gầy, nhưng lại ẩn chứa cơ bắp săn chắc, dáng người này đúng là tuyệt vời!
Tả Ninh nhìn một lát, rồi vội vàng quay đầu đi, nếu nhìn đến chảy máu mũi thì mất mặt lắm.
Trước kia cậu luôn cảm thấy mấy cảnh miêu tả nhìn thấy mỹ sắc mà chảy máu mũi là xàm xí, nhưng bây giờ cậu lại cảm thấy, nếu không kiềm chế cảm giác máu huyết dâng lên kia, có lẽ thật sự sẽ chảy máu mũi. Có một thứ gì đó muốn phun trào ra khỏi cơ thể vậy, tim như bị mấy con côn trùng nhỏ cắn, ngứa ngáy muốn gãi, nhưng lại không gãi được chỗ ngứa.
Lục Thừa Hách tùy ý khoác một chiếc áo tắm, lấy một chiếc khăn tắm lớn đặt lên bệ đá bên cạnh: "Tiểu Pudding, qua đây." Tuy Tiểu Pudding không sợ nóng, nhưng ngâm lâu trong nước nóng như vậy chắc chắn không tốt.
Tả Ninh nghe thấy anh gọi, liếc nhìn Lục Thừa Hách một cái, vì bệ đá thấp, lúc Lục Thừa Hách đặt khăn tắm xuống đang khom lưng một tay chống lên bệ đá, rồi cả mảng ngực lộ ra không sót thứ gì, thậm chí còn có thể thấy đường cong cơ bụng. Tả Ninh nuốt nước miếng, chậm rì rì bò ra khỏi bồn, rồi thẹn thùng bước những bước nhỏ chạy tới, ngoan ngoãn nằm sấp lên khăn tắm theo ý Lục Thừa Hách.
Thế là Lục Thừa Hách cứ thế ôm một con chó siêu nặng vì hút nước đi sấy lông.
Tả Ninh cứ nằm sấp trên vai Lục Thừa Hách, cái tai kia cứ cọ tới cọ lui trên mặt cậu, cuối cùng trước khi bị Lục Thừa Hách thả vào máy sấy lông, không nhịn được lại liếʍ một cái.
Lục Thừa Hách bình tĩnh vỗ một cái lên mông nó, nhưng Tả Ninh đã hai lần thành công tối nay không thèm để ý nữa, nhe răng chó cười ngây ngốc. Vẻ mặt cười híp mắt ngọt ngào kia, khiến mấy cô người hầu đang quét dọn hành lang nhìn mà run rẩy.
Quản gia vừa hay đi ngang qua nhìn thấy cảnh này, liền tiện tay chụp một tấm đặc tả Tiểu Pudding chỉ lộ ra một cái đầu ướt nhẹp cười ngọt ngào, rồi rất tận tâm tận lực gửi cho phu nhân.
Mẹ Lục đang mát xa nhìn thấy tấm ảnh, lập tức bị vẻ đáng yêu kia làm cho đổ máu mũi, cái đầu nhỏ ướt nhẹp kia, một nhúm lông ngốc nghếch còn dựng đứng trên đỉnh đầu, híp mắt, thè một đoạn lưỡi nhỏ xíu, đúng là thiên thần mỉm cười mà. Thế là có một mình mình thấy đáng yêu không bằng chia sẻ cho mọi người cùng thấy, liền lập tức đăng lên weibo.
[Chậc, chủ thớt lại muốn lừa tôi mua chó.]
[Máu trong người cạn sạch rồi, đáng yêu vô địch!]
[Đáng yêu đến không chịu nổi, nhưng cái bóng lưng đang ôm cục cưng đáng yêu kia có phải của chủ thớt không? Hình như cao lớn lắm.]
[Emmmmm mỗi ngày vuốt ve chó trên mạng, càng vuốt càng muốn nuôi! Sớm muộn gì tôi cũng sẽ có một con chó của riêng mình!]
Lục Thừa Hách dẫn Tiểu Pudding đã sấy khô về phòng, kiểm tra kỹ lưỡng bốn chân của nó, có bị trầy xước, nhưng không nghiêm trọng. Hơn nữa chân chó mỗi ngày đều chạy trên đất, cũng có độ thô ráp chịu mài mòn nhất định, thấy Tiểu Pudding đi lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì, chắc là không có vấn đề gì lớn.
Điện thoại di động rung nhẹ một cái, Lục Thừa Hách tùy ý liếc mắt một cái, thấy weibo của Tiểu Pudding có thông báo cập nhật, liền mở ra xem, một tấm ảnh ngốc nghếch đáng yêu nhảy ra.
Lướt xem bình luận bên dưới, nhìn con nhỏ trong ảnh cười mê người, rồi nhìn con nhỏ bây giờ đang ôm miếng bò khô gặm, Lục Thừa Hách không nhịn được lấy điện thoại gõ đầu nó: "Cái bộ dạng ngốc nghếch này của mi, còn thiên thần đáng yêu."
Tả Ninh khó hiểu ngẩng đầu nhìn Lục Thừa Hách, nhai hai cái rồi nuốt miếng bò khô trong miệng xuống, rồi nhào vào người Lục Thừa Hách: "Gâu!" Đói quá, khi nào ăn cơm, lao động chân tay mệt quá.