Chương 33

Vốn tưởng rằng sau khi mẹ Lục trở về, cuộc sống của mình nhất định sẽ có biến đổi long trời lở đất, nhưng thực tế, cuộc sống của cậu còn tốt hơn trước kia! Biết Lục Thừa Hách sẽ không đuổi mình đi, ban ngày khi mẹ Lục dắt cậu sang chơi, Tả Ninh cũng đi theo. Đến khi gần đến giờ Lục Thừa Hách về, cậu sẽ tự mình chạy về. Dù sao cũng ở trong một trang viên, chạy thế nào cũng không bị lạc.

Quan trọng nhất là, mẹ Lục hoàn toàn không có sức đề kháng với cậu, chỉ cần cậu nhìn chằm chằm bằng đôi mắt long lanh, thì bò khô, thanh phô mai, thậm chí là bánh ngọt nhỏ, mẹ Lục đều cho ăn không giới hạn! Ban ngày ở chỗ mẹ Lục ăn một đống đồ ăn vặt, buổi chiều về chỗ Lục Thừa Hách ăn tối, cuộc sống quả thực quá hạnh phúc!

Cái giá của những ngày hạnh phúc này là, dù mỗi ngày cậu đều chạy bộ buổi sáng cùng Lục Thừa Hách, cân nặng vẫn tăng vùn vụt.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lục Thừa Hách, Tả Ninh khẽ nhích người, ánh mắt lảng tránh, có chút muốn bỏ chạy.

Nhưng rõ ràng Lục Thừa Hách không định để cậu chạy, giữ chặt hai chân trước của cậu, ép cậu nhìn thẳng vào mình: "Mới một tuần mà đã béo lên nhiều như vậy, mi có biết bây giờ mình nặng bao nhiêu cân không?"

Tả Ninh bất mãn kêu: "Gâu!" Tui mỗi ngày đều có tập thể dục mà!

"Nếu mi còn tham ăn, mỗi ngày ăn nhiều đồ ăn vặt như vậy, ta sẽ nhốt mi vào phòng tối để giảm béo."

Tả Ninh lập tức sốt ruột, cậu đâu có ăn nhiều, mỗi ngày đều là thức ăn cho chó được chế biến tinh xảo, nhưng ăn cũng chẳng ra gì, cậu đã mấy tháng chưa được ăn chút đồ cay nào rồi, thèm muốn đến phát điên rồi. Bây giờ ngay cả bò khô có chút vị mặn và bánh ngọt nhỏ cũng không được ăn, vậy cậu sống thế nào đây, sẽ bị trầm cảm mất thôi!

"Ô ô ô..."

Lục Thừa Hách đẩy cái cục nhỏ đang nhào vào người mình làm nũng ra, không cho cậu biết sự nghiêm trọng của vấn đề, sau này sẽ càng không coi ai ra gì.

Anh từ nhỏ đã rất tiết chế, nên mẹ anh căn bản không có cơ hội nuông chiều. Bây giờ nuôi một con nhỏ biết làm nũng bán manh đòi ăn như vậy, tính tình mẹ anh chắc chắn không thể từ chối được. Cũng chẳng quan tâm như vậy có hại cho con nhỏ này hay không, thấy cậu ăn ngon miệng chắc là cứ thế cho ăn thôi. Mới có một tuần ngắn ngủi, thân hình vốn rất đẹp, sắp béo thành quả bóng rồi!

Đúng lúc Lục Thừa Hách muốn dạy dỗ Tiểu Pudding một bài, nhắc nhở cậu ta, quản gia gõ cửa bên ngoài: "Thiếu gia, tiệc tối sắp bắt đầu rồi."

Lục Thừa Hách đáp lại một tiếng, cầm khăn lông lau sạch lông chó bên mép Tiểu Pudding. Nếu không phải vừa rồi nhìn thấy mẹ anh vậy mà cho tên này ăn bánh kem, anh còn không biết ngày thường mẹ anh cho chó ăn như vậy. Kem có thể tùy tiện cho chó ăn sao, cho ăn chút bánh ngọt nhỏ thì còn tạm được.

Sau khi lau sạch lông chó, Lục Thừa Hách trực tiếp xách cậu vào ổ chó: "Tối nay bỏ đói một bữa, mi ở đây tự kiểm điểm cho ta."

Tả Ninh đáng thương nhìn anh: "Ô..."

Lục Thừa Hách cũng mặc kệ cậu giả khóc, sau khi thay nước sạch cho cậu, trực tiếp nhốt Tiểu Pudding trong phòng. Hôm nay người nhà đông, ai mà biết có người không có mắt cho ăn linh tinh không, nhốt lại cho an toàn.

Mẹ Lục thấy con trai xuống lầu, vội vàng tiến lên: "Tiểu Pudding đâu? Con đừng có động tay động chân đấy, mẹ chỉ cho nó ăn một chút thôi, đánh chó là không đúng, chúng nó có biết gì đâu, nói chuyện đàng hoàng là được rồi."

Lục Thừa Hách mặt không cảm xúc nhìn mẹ: "Không muốn con đánh nó thì sau này đừng cho nó ăn linh tinh."

Mẹ Lục tủi thân nhìn con trai, tưởng ai cũng có thể vô cảm trước thứ đáng yêu như vậy sao, nhìn đôi mắt long lanh ướŧ áŧ kia, chống cự lại quả thực muốn mất mạng mà.

Đúng lúc hai mẹ con đang nói chuyện, Lục Niệm Kỳ cũng thay lễ phục xong đi ra. Mẹ Lục vốn còn đang tủi thân, lập tức giữ vẻ đoan trang quý phái, nhìn Lục Niệm Kỳ gật đầu liên tục: "Quả nhiên người đẹp vì lụa, mặc bộ này vào, còn đẹp trai hơn cả anh hai con."

Lục Niệm Kỳ nhìn Lục Thừa Hách mặc bộ vest màu xanh lam bảo thạch, nhìn lại mình chỉ thấy tự ti xấu hổ. Dù mẹ Lục khen ngợi như vậy, nhưng một người chỉ có thể dựa vào quần áo để tôn lên, một người có thể tôn lên tất cả các loại quần áo, bản chất của hai người là khác nhau.

Nhưng nhìn anh hai như vậy, Lục Niệm Kỳ trong lòng lại rất tự hào, người ưu tú xuất sắc như vậy, vậy mà lại là anh hai của mình. Mặc dù mấy người anh trai khác cũng rất ưu tú, nhưng đại ca nghiêm túc, anh bốn lưu manh, chỉ có anh hai là phù hợp nhất với hình tượng công tử hào môn trong tưởng tượng của cậu.

Thấy Lục Niệm Kỳ đã chuẩn bị xong, mẹ Lục liền dẫn cậu đi đón khách. Hôm nay nhân vật chính là Lục Niệm Kỳ, chuyện này đương nhiên để cậu làm thì tốt hơn. Vừa hay cũng có thể giới thiệu cho mọi người làm quen trước. Dù sau này Lục Niệm Kỳ có trở thành tinh anh của Lục thị, hay chỉ nhận cổ tức sống qua ngày, vật chất và danh tiếng mà Lục gia nên cho đều đã cho rồi, còn lại chỉ có thể xem vận may của cậu ta thôi.

Tả Ninh cô đơn nằm sấp trong ổ chó của mình, nghĩ nghĩ, nhảy lên giường Lục Thừa Hách bật máy tính bảng lên, lật qua lật lại muốn tìm một bộ phim để gϊếŧ thời gian, nhưng tiếng nhạc dưới lầu không ngừng nhắc nhở cậu hôm nay dưới đó sẽ náo nhiệt đến mức nào. Cậu lớn như vậy, ngoài việc xem tiệc tùng hào môn trên ti vi, còn chưa được cảm nhận thực tế bao giờ. Lục Thừa Hách đáng ghét, vậy mà nhốt cậu trong phòng.

Mặc dù khóa cửa này cậu có thể mở được, nhưng thôi vậy, cậu vẫn nên ngoan ngoãn ở đây thì hơn, Lục Thừa Hách nổi giận lên cũng rất đáng sợ.

Bấm bừa một bộ phim, trong phòng lập tức náo nhiệt hơn vài phần, Tả Ninh xem một lúc, lại không nhịn được chạy ra ban công nhìn xuống. Ban công phòng ngủ của Lục Thừa Hách vừa hay có thể nhìn thấy sân sau, lúc này nơi này được trang trí rất đẹp, đủ loại dải lụa hoa tươi, mấy cái bàn tròn nhỏ cho khách ngồi nghỉ ngơi. Thò đầu nhìn một lúc, thấy còn chưa có ai ra sân sau, đành quay về giường nằm sấp.

Lục Niệm Kỳ đây là lần đầu tiên bước vào những dịp như vậy, may mà có mẹ Lục dẫn theo, hơn nữa mẹ Lục cũng rất chu đáo, nhiều mặt rất quan tâm chăm sóc cậu, giúp cậu không đến nỗi luống cuống tay chân. Đến khi thực sự được chứng kiến thế nào là hào môn, cậu mới phát hiện, những bộ phim truyền hình hay tiểu thuyết trước kia, những cảnh miêu tả trong đó quả nhiên đều là bịa đặt.

Giới hào môn tuy không phải toàn là trai xinh gái đẹp, nhưng dù dung mạo có hơi kém một chút, khí chất cũng bù lại được. Nói chuyện mỉm cười đều đúng mực, không hề có ai vì cậu xuất thân nửa đường mà kiêu ngạo hống hách như cậu tưởng tượng.

Đến khi dần dần vào trạng thái, Lục Niệm Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm, tình hình thực tế không đáng sợ như mình tưởng tượng.

Thấy Lục Niệm Kỳ rõ ràng đã thả lỏng hơn nhiều, mẹ Lục cười nói: "Đúng vậy, cứ như thế này, bọn họ cũng là người, đâu phải ba đầu sáu tay gì, không cần phải sợ, mạnh dạn lên, nếu không biết nói gì, cứ mỉm cười là được."

Lục Niệm Kỳ gật đầu: "Vâng, con biết rồi, cảm ơn thím hai."

Rất nhanh, nhà bác cả và chú ba của Lục gia đều đến. Trước hôm nay, Lục Thừa Hách đã dẫn Lục Niệm Kỳ đi gặp họ, dù sao trưởng bối Lục gia vẫn còn, chuyện xác nhận thân phận vãn bối, trưởng bối Lục gia nếu không gật đầu cũng vô dụng. Nhưng bác cả và chú ba của Lục gia đều là người rất tốt, sau khi xem giấy xét nghiệm, xác nhận là huyết mạch của Lục gia, đều cho quà gặp mặt không hề nhỏ.

Nói ra thì dịp như hôm nay nên tổ chức ở nhà bác cả Lục gia là thích hợp nhất, nhưng vì dạo này Lục Niệm Kỳ đều ở nhà anh hai, nên cũng không câu nệ hình thức đó nữa, tổ chức ở nhà anh hai luôn. Dù sao cũng là người một nhà, ở đâu cũng như nhau.

Lục Thừa Hàn một mình đến, thời gian đến cũng gần với bố mẹ mình. Lần trước còn là chiếc xe đua màu đỏ lòe loẹt, hôm nay đã đổi thành chiếc xe đua màu xanh lam sáng bóng. Vừa vào nhà đã ôm chầm lấy mẹ Lục vô cùng thân thiết: "Thím hai ra ngoài chơi không dẫn con theo, mấy tháng không gặp có nhớ con chết đi được không?"

Mẹ Lục cười véo má cậu: "Nhớ muốn chết rồi chứ sao, càng ngày càng đẹp trai, không biết có bao nhiêu cô gái bị con mê hoặc rồi!"

Lục Thừa Hàn cười đắc ý, mẹ Lục thấy người làm lái chiếc xe cậu vừa đi đến, mắt sáng lên: "Chiếc xe này đẹp đấy."

Lục Thừa Hàn ôm mẹ Lục cười hì hì: "Đủ đẹp trai không, bản giới hạn đấy, khó khăn lắm mới tìm được quan hệ lấy được một chiếc."

Mẹ Lục gật đầu liên tục: "Đẹp hơn màu đỏ, mẹ cũng đặt làm một chiếc cho Tiểu Pudding thì hơn, Tiểu Pudding lái chắc chắn cũng rất đẹp trai."

Mặt Lục Thừa Hàn lập tức xị xuống, cậu ta không thoát khỏi ma chú phải lái xe cùng kiểu với con chó trắng này sao?

Có Lục Thừa Hàn này pha trò, không khí buổi tiệc lập tức náo nhiệt hơn. Mẹ Lục cũng dứt khoát giao Lục Niệm Kỳ cho cậu ta, chuyện khác không thể trông mong vào Lục Thừa Hàn, nhưng giao tiếp ứng xử cậu ta là cao thủ.

Nói là tiệc gia đình, nhưng chủ yếu là các chi nhánh có tiếng nói trong Lục thị, nhưng cũng có một số người có quan hệ tốt trong giới kinh doanh, địa vị tương đối cao. Dù sao nếu chỉ có người nhà Lục gia, vậy thì không gọi là tiệc, mà gọi là họp gia đình rồi.

Hôm nay địa điểm tổ chức ở nhà Lục Thừa Hách, nhưng nhân vật chính lại là Lục Niệm Kỳ, nên thấy có người dẫn Lục Niệm Kỳ đi xã giao, Lục Thừa Hách chỉ cầm ly rượu, tán gẫu với mấy người có quan hệ tốt. Trong lòng lại nghĩ không biết nhóc nhỏ kia có ngoan ngoãn ở trong ổ chó của mình không, nhốt cậu lại như vậy, có đang cào cửa trên lầu không.

Tuy nói chó trưởng thành có thể chịu đói, một ngày hai bữa, thậm chí một ngày một bữa cũng được, nhưng Tiểu Pudding mới bốn tháng, còn chưa trưởng thành, nhưng bỏ đói một bữa chắc cũng không sao. Nghĩ đến đôi mắt đáng thương kia, Lục Thừa Hách không hiểu sao lại không nhịn được muốn cười. Nhóc nhỏ đó thích ăn nhất, trừng phạt không cho ăn tối này chắc cũng giúp cậu nhớ lâu.

Nhϊếp Dũng đang tán gẫu với Lục Thừa Hách về một số chuyện mới trong giới, thấy anh rõ ràng không tập trung, trêu ghẹo: "Bị yêu tinh nào câu mất hồn rồi sao? Anh vậy mà cũng có lúc mất tập trung."

Thẩm Đào bên cạnh liếc cậu ta một cái, lạnh lùng hỏi: "Sao không dẫn bạn gái anh đến, lại đổi người khác rồi à?"

Nhϊếp Dũng trực tiếp trợn mắt: "Cút! Ông đây là đang hướng tới hôn nhân được không, Tiểu Lộ hôm nay có triển lãm gì đó, nói là cơ hội khó có được."

Thẩm Đào nghe vậy liền hừ lạnh một tiếng: "Hướng tới hôn nhân, vậy anh đã nói hết gia tài của mình cho cô ta chưa, lần trước tôi thấy cô ta hình như không biết gì cả, thời buổi này, không còn thịnh hành trò chơi thử thách tình yêu đích thực nữa đâu."

Nhϊếp Dũng chậc một tiếng, khinh bỉ nhìn con chó độc thân vạn năm một cái: "Anh biết cái gì, anh tìm được tình yêu đích thực rồi nói."

Thẩm Đào cũng lười tranh cãi với cậu ta, quay đầu nhìn Lục Thừa Hách: "Lâu Cửu hôm nay không đến à?"

Lục Thừa Hách ừ một tiếng: "Mấy ngày trước liên lạc với cậu ta còn đang ở trong một khu rừng sâu nào đó."

Nhϊếp Dũng mặt đầy kỳ lạ: "Đi rừng sâu làm gì, gần đây mê mạo hiểm à?"

"Tìm nguyên liệu nấu ăn thì phải, nói là về rồi sẽ gọi chúng ta qua nếm thử món mới."

Nhϊếp Dũng tặc lưỡi, Thẩm Đào không nhịn được cười khẽ: "Cũng coi như tìm được mục tiêu theo đuổi."

Đang nói chuyện, thấy một thanh niên ăn mặc chỉnh tề cầm ly rượu đi tới, người đó rõ ràng là đến tìm Lục Thừa Hách, nên Nhϊếp Dũng và Thẩm Đào rất thức thời đi tới bàn ăn lấy đồ ăn.

Thanh niên thấy hai người kia rất thức thời đi khỏi, nụ cười trên mặt càng sâu, đi tới trước mặt Lục Thừa Hách, nụ cười trên mặt đã có chút nịnh nọt: "Lục tiên sinh."

Lục Thừa Hách lịch sự gật đầu: "Tề tiên sinh, hôm nay tiếp đãi không chu đáo, mong anh thông cảm."

Tề Chí vội vàng cười nói: "Đâu có đâu có, anh khách sáo quá rồi." Nói xong dừng lại một chút rồi nói: "Lục tiên sinh, không biết mấy ngày trước dự án phát triển của công ty tôi anh đã xem chưa, nếu có vấn đề gì chúng tôi có thể kịp thời sửa đổi."

Lục Thừa Hách mỉm cười: "Hôm nay là tiệc mừng Lục gia chúng tôi tìm được người thân lưu lạc bên ngoài, mọi chuyện lấy vui vẻ làm chính, chuyện công việc, Lục thị có quy trình riêng, nếu có vấn đề gì, sẽ có người phụ trách liên lạc với anh."

Lục Thừa Hách nói xong, khẽ cúi người ý bảo: "Anh cứ tự nhiên, hy vọng anh có một buổi tối vui vẻ ở đây." Nói xong, quay người rời đi.

Đại ca Lục gia đã sớm chú ý đến động tĩnh bên này, thấy em hai đi tới, liền nói: "Người này tâm thuật bất chính, em cẩn thận một chút."

Lục Thừa Hách gật đầu, nhấp một ngụm rượu, giọng nói hơi lạnh: "Không biết lấy được thiệp mời bằng cách nào, xem ra mấy đứa nhỏ trong nhà nên nhắc nhở lại rồi."

Tề Chí thấy con đường bên Lục Thừa Hách không thông, nghĩ đến những chuyện đang đè nặng lên mình, có chút bực bội kéo cà vạt. Hôm nay tấm thiệp mời này là thứ hắn ta vất vả lắm mới lấy được, cũng coi như là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của hắn ta, nếu hợp tác không thành công, vậy thì hắn ta xong đời.

Tuy bị từ chối, nhưng dù sao cũng không tức giận đến mất phong độ, nhìn những cậu ấm sinh ra đã có tất cả, nghĩ đến tất cả những gì mình vất vả lắm mới có được sắp tan tành, trong lòng càng bực bội, dứt khoát cầm ly rượu đi ra ngoài hóng gió.

Đi đến sân sau không một bóng người, ngồi xuống ghế thở mạnh một hơi, nghĩ đến dáng vẻ cao cao tại thượng của Lục Thừa Hách vừa rồi, Tề Chí không nhịn được chửi nhỏ một câu: "Mẹ nó Lục thị!"

Tả Ninh đang nằm trên giường xem phim, tai khẽ run lên, tuy giọng nói rất nhỏ, còn có tiếng nhạc ồn ào, nhưng cậu hình như nghe thấy có người chửi Lục thị. Nhảy xuống giường, liền thấy trong sân sau có một người đàn ông đang ngồi trên ghế một mình uống rượu. Tuy không biết tiếng chửi vừa rồi có phải người đàn ông này chửi hay không, nhưng cậu vẫn tò mò nhìn thêm mấy cái.

Tề Chí chú ý đến bóng dáng màu trắng trên lầu, theo bản năng ngẩng đầu, liền thấy một con chó trắng đang ngồi xổm trên lầu nhìn mình từ trên cao, không nhịn được quát nhỏ một tiếng: "Cút!"

Tả Ninh lập tức chửi thề trong lòng, đây là nhà của cậu đấy, cậu ở nhà mình mà còn bị người ta chửi cút, tưởng răng nanh của cậu chỉ dùng để bán manh thôi à!