Thậm chí còn có những huấn luyện cực kỳ hà khắc.
Ví dụ như sau khi đủ một tháng tuổi, các ấu thú sẽ bị định kỳ thả ra ngoài hoang dã, ở liền ba ngày ba đêm, chỉ đến khi hết thời gian mới được đưa về. Trong ba ngày đó, chúng phải tự đi săn, tự tìm cách sống sót.
Khung Kình Cương không nuôi phế vật. Một số ấu thú bẩm sinh yếu ớt, căn bản không thể chịu nổi cường độ như vậy, thường sẽ bị cha mẹ sớm đưa sang những quần thể bộ lạc khác.
Nếu không đưa đi... e rằng còn chưa sống tới tuổi kích phát huyết mạch thú nhân, thuận lợi hóa hình.
Còn con ấu thú trước mắt này...
Thoạt nhìn thì xinh xắn đáng yêu thật — một thân lông trắng tinh không chút tạp sắc, đệm thịt hồng hào, chóp mũi nhỏ nhắn. Thế nhưng thân hình lại thon mảnh gầy gò, tiếng kêu thì mềm yếu, nghe thôi đã thấy... mong manh.
Nữ thú nhân từng chăm sóc rất nhiều ấu thú, kể cả của các thú tộc khác. Chỉ liếc một cái đã nhận ra, nếu con ấu thú này bị ném vào Vườn Ấu Thú, e rằng sẽ sống rất vất vả.
Nhưng thủ lĩnh đã dặn dò rõ ràng, không được đối xử đặc biệt.
Nữ thú nhân thở dài một tiếng, ôm ấu thú quay về.
Trên đường đi, ấu thú cuộn người trong vòng tay cô, liếʍ liếʍ móng vuốt, rồi nhắm mắt... ngủ thϊếp đi.
Nữ thú nhân cúi đầu nhìn, âm thầm lắc đầu.
Cảnh giác kém đến thế này. Dù gì cũng là ấu thú do thủ lĩnh giao cho cô chăm sóc, lỡ thật sự không sống nổi thì biết làm sao đây?
Về tới Vườn Ấu Thú, một nữ thú nhân khác tiến lên đón: “Đây là con ấu thú nhặt được ở sau núi à?”
Chỉ trong thời gian ngắn, chuyện này đã lan khắp bộ lạc. Nói rằng có hai con Tông Hùng đi tuần tra sau núi thì nhặt được một ấu thú vừa mới sinh không lâu, mà Sư Vương lại còn giữ nó lại.
Nữ thú nhân đáp một tiếng “phải”, tiện thể kể lại cuộc đối thoại với thủ lĩnh trước khi trở về.
Đúng lúc này, ấu thú bị tiếng động đánh thức, duỗi dài móng vuốt, ngáp một cái thật to, rồi mở đôi mắt còn ngơ ngác chưa tỉnh ngủ.
“Trời ơi, đáng yêu ghê...”
Nữ thú nhân còn lại nhẹ nhàng chạm vào móng vuốt của nó, hạ giọng thì thầm: “Tôi nghe nói dạo này Sư Vương đang chọn con nuôi... chẳng lẽ là nó?”
Sư Vương không có vợ con, gần đây quả thật đang cân nhắc chọn một người thừa kế trong vài bộ lạc, để sau này kế nhiệm vị trí của mình, chỉ là đến giờ vẫn chưa chốt được ai.
Mà con ấu thú này rõ ràng không thuộc Khung Kình Cương, vậy mà lại được đặc cách giữ lại.
“Không thể đâu... nữ thú nhân đang bế ấu thú lắc đầu... nếu là con nuôi, sao lại không nuôi bên cạnh mình?”
Huống chi lại giao cho bộ tộc Liệt Xỉ Báo, hơn nữa... Sư Vương sao có thể chọn một con thú yếu ớt thế này.
“Cũng phải...”
Hai nữ thú nhân đều là tổng quản của Vườn Ấu Thú. Họ dẫn ấu thú đi làm vệ sinh trước: dùng khăn thấm nước ấm lau lông, lau bốn móng nhỏ, rồi kiểm tra răng để xác định độ tuổi.
Ấu thú ngoan ngoãn đến lạ, nằm im trên đùi nữ thú nhân, không hề động đậy.
Khi lau đến cổ, nữ thú nhân mới phát hiện trên cổ ấu thú đeo một tấm thẻ nhỏ.
Tấm thẻ chỉ lớn cỡ móng tay, xâu bằng một sợi dây đỏ. Trước đó bị lớp lông cổ vừa dài vừa dày che khuất nên không ai chú ý tới.