Chương 4

Tông Hùng cúi đầu, không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ mơ hồ cảm thấy cực kỳ không ổn.

Nhưng hắn không dám ngẩng đầu lên, chỉ nghe thấy giọng thú non mềm mềm vang lên: “Áu ui...?”

Đệm thịt chạm vào lớp vảy rắn, xúc cảm kỳ lạ vô cùng. Thú non thấy thú vị, lại vỗ thêm mấy cái nữa.

Chưa dừng lại ở đó, nó còn cố vươn dài móng vuốt, muốn chạm thử vào con mắt của cự mãng.

Thú non hoàn toàn không cảm nhận được nguy hiểm — trong mắt nó, những con ngươi đỏ sẫm kia giống như bảo thạch đỏ lấp lánh.

Đám thú nhân xung quanh sợ đến mức không dám nhìn, con Tông Hùng còn lại quỳ ở phía sau nhịn không được lén lùi thêm mấy bước.

Cơn thịnh nộ của thủ lĩnh Lịch khủng khϊếp đến mức nào, ai cũng biết. Lát nữa tuyệt đối đừng để bị vạ lây.

Còn về con thú non gan to bằng trời kia... Tông Hùng thầm thở dài trong lòng.

Chắc là không sống nổi nữa rồi, nhưng so với việc chết cóng ngoài hoang dã, được thủ lĩnh Lịch ăn thịt... cũng coi như là phúc phận của nó...

Ánh mắt cự mãng lạnh xuống như băng, đối diện với đôi mắt xanh biếc của thú non.

Thú non lắc lư cái đuôi: “Ưʍ...”

Thế nhưng, cảnh máu me tưởng tượng lại không hề xảy ra.

Đầu rắn chậm rãi lùi về, nó thè lưỡi ra, nói: “Thú vị.”

Trong giọng nói ấy thậm chí còn mang theo một tia ý cười mơ hồ, giống như thật sự phát hiện ra điều gì đó rất hay ho, hoàn toàn không nổi giận.

Đám thú xung quanh vừa kinh ngạc vừa khó hiểu. Chỉ có con ếch xanh nhỏ đứng sau cự mãng là khẽ thở dài một tiếng, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Trên lưng nó đeo một chiếc túi nhỏ, từ trong lấy ra một chiếc khăn tay, lau mồ hôi lạnh trên trán.

Cự mãng không ăn thú non, chứng tỏ đã không còn coi nó là thức ăn. Nhưng mỗi lần thủ lĩnh Lịch dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện thì... chưa bao giờ là chuyện tốt.

Thú non vẫn còn ngơ ngác. Thấy cự mãng rời đi, nó còn có chút luyến tiếc, vung vẩy móng trước: “Áu ui...”

Đúng lúc này, trong nghị sự sảnh vang lên một trận xôn xao. Một con Hắc Tích Cẩu bị ném thẳng ra ngoài, ngã sóng soài xuống đất.

Ngay sau đó, một thân ảnh khác lao tới, móng vuốt sắc bén đạp mạnh lên lưng chó lưng đen, ép nó thở không ra hơi.

“Về nói với thủ lĩnh của ngươi... Thân hình cao lớn cường tráng Hắc Báo — to hơn con chó dưới chân hẳn hai vòng, để lộ răng nanh dữ tợn, ánh mắt như đang nhìn một cái xác... Khung Kình Cương không thu nhận kẻ thất tín.”

Hắc Tích Cẩu thở dốc khó khăn, run rẩy nói: “Vâng... chúng tôi vô ý mạo phạm, xin ngài bớt giận...”

Trong nghị sự sảnh lại có thêm mấy thân ảnh bước ra.

Dẫn đầu là một thú nhân mặc áo bào đỏ rực, bên hông đeo chuỗi hạt sặc sỡ, đầu đội mũ tím sẫm, trên mũ còn cắm mấy chiếc lông vũ vàng nhạt.

Hắn vừa đi vừa nói: “Ngươi đừng thật sự gϊếŧ chết nó...”

Phía sau hắn là một con sói xám, con mắt trái đυ.c mờ vô quang, một vết sẹo kéo dài từ trán xuống dưới mắt. Thân hình nó ngang bằng với Liệt Sỉ Báo.

Cuối cùng bước ra là Sư Vương một sừng.

Thân hình nó còn to lớn hơn nữa, bờm nâu sẫm kéo dài tới ngực, khí thế uy nghiêm, trầm ổn.