Chương 3

Trên đường trở về, có không ít thú tộc nhìn thấy hai con Tông Hùng. Thấy trạng thái của họ kỳ kỳ quái quái, lại còn có một kẻ đang ôm thứ gì đó trong tay.

Đa số thú tộc đều ở thú hình, không mấy hứng thú với thứ trong tay gấu bờm, nhiều nhất chỉ liếc qua một cái rồi dời tầm mắt đi.

Còn thú non lúc này đã nhắm mắt lại, trong nhịp lắc nhẹ nhè, nghiêng đầu ngủ ngon lành.

Hai con Tông Hùng đi tới đại sảnh nghị sự ở trung tâm bộ lạc. Một thú nhân đứng gác trước cửa chặn họ lại: “Có chuyện gì?”

Hôm nay vừa đúng ngày đại hội bộ lạc nửa tháng một lần, mấy vị thủ lĩnh đều đang ở bên trong bàn việc, bất kỳ thú nào cũng không được vào quấy rầy.

Con Tông Hùng đang bế thú non lên tiếng: “Phiền thông báo giúp Sư Vương một tiếng, chúng tôi... nhặt được một thú non mới sinh không lâu ở sau núi.”

Không xác định được chủng tộc của thú non, hắn cũng không biết nên tìm vị thủ lĩnh nào, chỉ có thể cầu đến Độc Giác Sư Vương.

Thú nhân gác cửa lúc này mới chú ý tới cục trắng trong tay hắn, cau mày định hỏi thì một giọng nói khác đột ngột vang lên phía sau: “Ngươi ôm một cái giẻ lau làm gì thế?”

Thú nhân lập tức lui sang một bên, để lộ thân ảnh phía sau.

Đó là một con cự mãng màu vàng kim, đang nằm trên giường đá trước cửa nghị sự sảnh, mở ra đôi mắt đỏ sẫm.

Tư thế của nó lười nhác, toàn thân phủ vảy vàng rực. Thân hình không quá to, đại khái bằng cánh tay của thú nhân bình thường, nhưng lại khiến những thú nhân đứng bên cạnh không dám nhìn nhiều.

“Thủ lĩnh Lịch..."

Tông Hùng cúi đầu, cung kính nói: “Đây không phải giẻ lau. Là thú non nhặt được ở sau núi, không rõ đến từ bộ lạc nào.”

“Thú non nhặt được?”

Con mãng xà rõ ràng nảy sinh hứng thú với hai chữ “thú non”, uốn thân, chậm rãi trườn xuống khỏi giường đá.

Tông Hùng lập tức quỳ một gối, ép thấp sống lưng.

Con cự mãng chậm rãi tiến lại gần, dừng trước mặt gấu bờm, từ trên cao nhìn xuống cục lông trắng trong tay hắn.

Đúng lúc này, thú non tỉnh giấc, ngáp một cái thật to, mở ra đôi mắt còn ngơ ngác mơ màng.

Thú non vừa mới sinh không lâu, ngay cả móng vuốt cũng còn chưa mọc đủ... thịt chắc chắn là mềm và non.

Cự mãng cúi thấp đầu xuống, ánh mắt quét một vòng trên người thú non, thè lưỡi phun ra, chậm rãi nói: “Hay là... đưa nó cho ta đi. Ta vừa hay chưa ăn trưa.”

Khi nó cất lời, trên trán bỗng mở ra con mắt thứ ba.

Ba con mắt đỏ lạnh lẽo ở khoảng cách gần trong gang tấc. Lưỡi rắn lướt qua trước người thú non, chỉ cần há miệng là có thể nuốt trọn nó vào bụng, nghiền nát trong chớp mắt.

Ý đồ của hung thú nguy hiểm cùng áp lực từ kẻ bề trên khiến cả Tông Hùng cũng không khỏi run sợ.

May mà hồi còn là thú non, hắn ngày nào cũng ngoan ngoãn theo sát thú nhân trưởng thành trong tộc, chưa từng dám chạy loạn... nếu không thì có khi đã sớm...

Thế nhưng, thú non lại lẳng lặng nhìn thẳng vào con cự mãng ba mắt, hoàn toàn không hề nhận ra nguy hiểm.

Cơ thể nó bị Tông Hùng giữ chặt, chỉ còn bốn chân là có thể cử động. Nó chậm rãi giơ lên một móng vuốt gầy yếu, không một tiếng động, vỗ nhẹ lên mõm rắn.

Xung quanh lặng như tờ. Vài tiếng hít thở khe khẽ vang lên.