Cách Nhân đến cả ăn cũng chẳng còn tâm trạng, sắc mặt cực kỳ khó chịu: “Hắc Quyển, sao cậu lại mang cơm cho cái thằng phế vật đó?”
Bình thường tiểu heo rừng luôn ăn chung với Cách Nhân, hôm nay cũng vậy. Sau khi đưa bát cho Dư Bạch, nó theo thói quen quay về bên tiểu hắc báo.
Trong lòng nó thầm kêu to “toang rồi”. Chuyện tối qua không thể giải thích với Cách Nhân được — nếu để hắn biết mình lén ăn riêng với đám ấu tể khác sau lưng, chắc chắn sẽ nổi giận.
“Tôi...” tiểu heo rừng ấp úng, “tôi chỉ thấy nó tội nghiệp thôi... cho nên...”
Rõ ràng hôm qua nó đâu có như vậy. Chỉ mới qua một đêm mà thái độ đã thay đổi hẳn. Theo lý nó phải đi giật bát cơm của Dư Bạch mới đúng, chứ không phải đưa cơm cho nó.
Ánh mắt Cách Nhân đầy nghi ngờ, từ trên xuống dưới soi tiểu heo rừng một lượt.
Tiểu heo rừng căng thẳng đến mức tim muốn nhảy ra ngoài, suýt nữa thì không chịu nổi mà khai hết.
May mà Cách Nhân chỉ hừ mạnh một tiếng, không tiếp tục truy hỏi.
Tiểu heo rừng sợ toát mồ hôi, ngậm bát cơm lùi về góc phòng.
Lúc nãy nó chỉ lo giúp Dư Bạch giành cơm, hoàn toàn không nghĩ tới việc Cách Nhân nhìn thấy sẽ không vui.
Vậy mấy ngày nữa, khi nó được phát bánh trứng sữa, Cách Nhân còn cho nó ăn ké một miếng không đây...? Nhưng Dư Bạch cũng đã cho nó ăn thịt khô ngon như vậy, nó không thể làm kẻ vong ân bội nghĩa được.
Tiểu heo rừng rối bời vô cùng, vừa nghĩ ngợi vừa vét sạch đồ ăn trong bát.
Ngủ trưa dậy, Dư Bạch tinh thần phơi phới bò ra khỏi ổ. Buổi chiều vẫn là chương trình quen thuộc như hôm qua — chạy năm vòng.
Như thường lệ, Dư Bạch lại tụt về cuối đội, cùng sói con lết từng bước hoàn thành nhiệm vụ. Chạy xong thì cả hai nằm bẹp ra đất, đến nhúc nhích cũng lười. Nghỉ ngơi một lúc lâu mới lê thân đi uống nước.
Vừa đứng bên bồn nước, bên cạnh nó đã phủ xuống một cái bóng.
Tiểu hắc báo to hơn Dư Bạch hẳn một vòng, từ trên cao nhìn xuống cục bông trắng trước mặt.
“Cậu chắn đường tôi rồi, tránh ra.”
Rõ ràng xung quanh vẫn còn chỗ trống, nhìn là biết cố tình gây sự.
Không biết có phải vì buổi trưa Hắc Quyển đưa cơm cho Dư Bạch hay không, mà giờ Cách Nhân càng nhìn nó càng chướng mắt.
Nó mới là đại ca ở đây, còn Hắc Quyển là đàn em của nó. Việc Hắc Quyển mang đồ ăn cho ấu tể khác — lại còn là một con yếu ớt mới tới — chẳng khác nào công khai thách thức uy quyền của nó.
Cách Nhân cực kỳ khó chịu. Nhưng Hắc Quyển dù sao cũng theo nó lâu ngày, không có công lao thì cũng có khổ lao, thế là nó dồn hết bực bội sang... Dư Bạch.
Cục lông trắng mềm mềm yếu yếu nghiêng đầu, dùng đôi mắt xanh lam trong veo nhìn tiểu hắc báo.
Dư Bạch khẽ vẫy đuôi, quay sang chỗ khác, không tranh giành vị trí với Cách Nhân.
Thấy Dư Bạch ngoan ngoãn tránh đi như vậy, Cách Nhân lại càng nghẹn một cục tức trong ngực.
Nó còn là thú tộc của Khung Kình Cương không vậy? Đã vào vườn ấu thú rồi mà vẫn nhát như thế. Gặp tình huống này chẳng phải nên nổi điên lên lao vào đánh nhau với nó sao?
Nhưng nghĩ kỹ lại, nó cũng không quá bất ngờ. Dư Bạch biết mình đánh không lại, nên rất thức thời tránh xung đột.