Lê Thanh từng gọi tiểu heo rừng như vậy, hình như là cái tên đó.
Tiểu heo rừng ngẩn ra: “Hóa ra cậu biết nói chuyện à.”
Người trong nhà đúng là gọi nó là Quyển Quyển — biệt danh của nó. Giờ bị Dư Bạch gọi thẳng ra, nghe vừa ngượng vừa có chút thân quen kỳ lạ.
Dư Bạch vẫy vẫy đuôi coi như trả lời, rồi dẫn tiểu heo rừng đến trước gói giấy dầu.
Nhìn đống thịt khô trước mắt, chút e dè còn sót lại ban nãy của tiểu heo rừng bay sạch, nó nuốt nước bọt ừng ực: “Thơm quá... đây là thịt gì vậy, sao lại thơm thế này...”
Nó ngẩng đầu nhìn Dư Bạch bằng ánh mắt cún con, đuôi quẫy điên cuồng: “Tôi... tôi ăn thêm một miếng nữa được không?”
Lúc đi theo tới đây, tiểu heo rừng thừa nhận nó từng nghĩ: trước tiên giật sạch đồ ăn của hai con yếu ớt này, rồi quay về mách Ông Bình.
Nhưng... nhưng Dư Bạch lại chủ động cho nó ăn, vậy thì hoàn toàn khác rồi.
Sói con đứng một bên lặng lẽ quan sát, đột nhiên hiểu ra. Cách làm của Dư Bạch là đúng.
Thịt khô còn lại không nhiều, nó cũng đã gần no. Cuối cùng ngậm thêm một miếng, rồi đẩy cả gói giấy dầu về phía trước.
Dư Bạch gật đầu: “Áu u!”
Được cho phép, tiểu heo rừng vui đến mức muốn nổ tung, thò đầu vào gói giấy dầu ngoạm lấy miếng thịt thứ hai ăn sạch.
Cuối cùng, ba ấu tể chia nhau hết số thịt khô. Tiểu heo rừng đến muộn nên ăn ít nhất, nhưng nó đã ăn hai phần bữa tối rồi, vốn cũng không đói lắm.
Nó ợ một cái, còn chỉ cho Dư Bạch cách vứt gói giấy dầu vào cái thùng rác xa nhất sát tường viện, như vậy sẽ không dễ bị phát hiện.
Xử lý xong gói giấy dầu, ba ấu tể lại kéo nhau ra bồn nước uống nước.
Lúc này tiểu heo rừng mới rảnh đi nhà xí. Nó chạy đi chạy về rất nhanh, lúc phóng như bay quay lại thì Dư Bạch và sói con vẫn chưa rời đi.
Nó ghé sát bên Dư Bạch: “Tiểu Bạch, tụi mình về ngủ nhé?”
Chuyện bánh trứng sữa gì đó đã sớm bị nó vứt ra sau đầu từ đời nào.
Sói con bị chen sang một bên, chậm nửa bước, bèn vòng sang phía còn lại của Dư Bạch.
Ba ấu tể sóng vai nhau quay về, lén lút khép cửa phòng lại, chui về ổ nhỏ của mình rồi ngủ một giấc ngon lành.
Sáng hôm sau, giọng nói vang như chuông đồng của Ông Bình vọng từ trong sân vào.
“Tập hợp!”
Dư Bạch đang ngủ say thì bị sói con bên cạnh đẩy tỉnh.
Nó mơ mơ màng màng mở mắt, thấy các ấu tể trong ký túc xá đều đã bò dậy, tranh nhau lao ra ngoài chẳng khác gì tối hôm qua giành đồ ăn.
“Mau lên,” sói con thúc giục, “muộn là bị mắng đấy.”
Đầu óc còn ngái ngủ của Dư Bạch lập tức tỉnh hẳn, nó lật người ngồi dậy, theo sói con ra khỏi ký túc.
Giống như hôm qua, các ấu tể xếp thành hai hàng, lần lượt đến bồn nước rửa mặt súc miệng.
Đến lượt Dư Bạch, nó nhận từ tay một thú nhân một viên “bóng nước” mùi cam, ngậm vào miệng cắn vỡ. Bên trong có những hạt nhỏ thô thô, nhai qua rồi nhổ ra, súc miệng lại là xong.
Sau đó, bọn nhỏ được dẫn vào một căn phòng khác.
Buổi sáng là tiết học văn hóa, không cần vận động nhiều. Các ấu tể ngồi trên đệm mềm, nghe một thú nhân khác đứng lớp giảng bài.
Nội dung chủ yếu xoay quanh lịch sử phát triển của Cùng Kình Cương, chiến công lẫy lừng của Sư Vương và các vị thủ lĩnh, đặc biệt là thủ lĩnh Ô.