Bên trong là một ít thịt khô đặc chế, mùi thơm hấp dẫn lập tức lan tỏa trong không khí.
Tiểu lang âm thầm nuốt nước bọt, nhìn về phía Dư Bạch.
Dư Bạch đẩy thịt khô tới trước mặt tiểu lang, ra hiệu bảo nó ăn trước.
Tiểu lang cúi đầu cắn một miếng, rồi lại đẩy về cho Dư Bạch.
Quả nhiên Lê Thanh rất tốt với Dư Bạch, điều này khiến nó ngưỡng mộ, nhưng Dư Bạch nhớ tới mình, còn chia đồ ăn cho mình, chút chạnh lòng ban nãy lập tức tan biến.
Hai ấu thú cùng cúi đầu ăn ngon lành, đúng lúc này, trong hành lang bỗng vang lên một tiếng bước chân khe khẽ khác.
Dư Bạch giật mình quay đầu, phát hiện là tiểu heo rừng tên Hắc Quyển.
“Hai cậu làm gì ở đây?” Tiểu heo rừng ánh mắt không thiện, rất nhanh đã ngửi thấy mùi thơm.
Nó khịt khịt mũi, vô thức tiến lên phía trước: “Mùi gì mà thơm thế...”
Tiểu lang tể đè móng lên gói giấy dầu, sẵn sàng gói lại chạy lấy người bất cứ lúc nào.
Dư Bạch liếʍ liếʍ mép, quay đầu ngoạm một miếng thịt khô từ trong gói, đưa tới trước mặt tiểu heo rừng.
Nhìn thấy miếng thịt khô, mắt tiểu heo rừng trợn tròn, vẻ mặt không dám tin: “Cho... cho tôi thật hả?”
Dư Bạch khẽ gật đầu. Tiểu heo rừng há mồm ngoạm lấy miếng thịt, nhai chóp chép mấy cái rồi nuốt cái ực vào bụng.
Ăn xong vẫn còn thòm thèm. Khi nó nhìn lại Dư Bạch, trong mắt thế mà còn lấp lánh vẻ kích động xen lẫn ngại ngùng.
Tiểu heo rừng vừa “khụt khịt” vừa sáp lại cọ cọ vào tai Dư Bạch, xoắn xuýt nói: “Cậu... cậu tốt thật đó.”
Nhìn thấy Dư Bạch mang thịt khô cho tiểu heo rừng, sói con vô cùng ngạc nhiên.
Hắc Quyển là đàn em ruột của Cách Nhân, suốt ngày lẽo đẽo theo sau đối phương, xách nước giành đồ ăn không thiếu việc gì, còn cùng nhau bắt nạt những ấu tể khác.
Ban ngày chính là Hắc Quyển cố ý dẫn tiểu hắc báo chặn đường Dư Bạch.
Nếu là nó, chắc chắn sẽ không bao giờ chia đồ ăn cho tên đó.
Nhưng thịt khô là của Dư Bạch, nó muốn cho ai ăn thì cho, bản thân không có lý do gì can thiệp.
Nhiều nhất chỉ có thể nhắc nhở riêng vài câu: đừng thấy ai cũng tỏ ra thân thiện, chưa chắc người ta đã biết điều.
Sói con âm thầm thấy nhức đầu. Buổi chiều lúc chạy vòng, Cách Nhân định húc ngã Dư Bạch, nó vừa hay ở gần, nhất thời mềm lòng lao ra đè đối phương xuống.
Giờ nghĩ lại, không biết có phải vừa cứu về một cục phiền phức nhỏ hay không.
Tiểu heo rừng nói xong mới nhận ra thái độ mình thay đổi nhanh quá, trông rất… không có khí phách.
Nó lùi lại một bước, ánh mắt đảo qua đảo lại che giấu sự lúng túng, còn cố vớt vát chút sĩ diện: “À thì... cậu cũng biết điều đấy. Tôi sẽ không mách ông Bình chuyện các cậu nửa đêm trốn ra ngoài ăn vụng đâu.”
Sói con vừa nghe xong, ánh mắt liền lạnh xuống. Đây là đang uy hϊếp tụi nó sao?
Nếu đứng trước mặt là Cách Nhân, nó còn dám nói kiểu này không?
Tiểu heo rừng lén liếc về gói giấy dầu sau lưng Dư Bạch, cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng cái đuôi lắc lư không ngừng lại phản bội sạch sẽ tâm trạng thật sự.
Dư Bạch thì chẳng nghĩ nhiều như vậy. Nó thấy tiểu heo rừng muốn ăn, thế là cho.
Cục bông trắng chạy quanh tiểu heo rừng một vòng, ghé sát ngửi mùi trên người nó: “Quyển... Quyển Quyển?”