Tiểu heo rừng như được đại xá, lập tức quay đầu chạy biến.
...
Ban đêm, đèn trong ngoài sân lần lượt sáng lên, Ông Bình đúng giờ tới, thúc giục ấu thú đi ngủ.
Dư Bạch cùng tiểu lang tể trở về ký túc xá, tiểu lang tể phát hiện bên cạnh mình có thêm một cái ổ mới.
Vừa rồi Lê Thanh tới, chính là vì chuyện này.
Nhìn khung ổ chắc chắn hơn hẳn cùng lớp đệm dày, tiểu lang tể im lặng cuộn người trong ổ của mình, nhắm mắt ngủ.
Có thể ngủ cạnh tiểu lang tể, Dư Bạch lại rất vui, đẩy ổ của mình vào gần hơn, rồi cũng nhảy vào nằm.
Đợi tất cả ấu thú đều đã ngủ, Ông Bình tắt đèn trong phòng và ngoài sân, đóng cửa rồi rời đi.
Ánh trăng chiếu vào từ ngoài cửa sổ, xung quanh yên tĩnh, thỉnh thoảng vang lên tiếng trở mình hay nói mớ.
Dư Bạch chưa ngủ, đôi mắt dần quen với bóng tối, cảm giác đói cũng ập tới đúng lúc này.
Nó lặng lẽ ngồi dậy, vươn một chân trước, khẽ chạm vào tiểu lang tể bên cạnh.
Tiểu lang tể lúc này cũng chưa ngủ.
Buổi tối nó nhường cho Dư Bạch một nửa khẩu phần, quả thật đang đói.
Nhưng đó không phải trọng điểm. Trước khi ngủ, tiểu lang tể đã nhìn thấy cái ổ nhỏ được bày biện cực kỳ cẩn thận của Dư Bạch, trong lòng không khỏi dấy lên chút chạnh lòng.
Vì sao Dư Bạch lại được ưu ái như vậy? Là vì nó trông đáng yêu hơn sao?
Tiểu lang tể không ghen tị, cũng không bất bình, chỉ là... có chút ngưỡng mộ.
Sao mình lại không có vận may như thế... Nếu không, đuôi nó cũng đã chẳng bị cụt mất một đoạn, rồi lẻ loi bị đưa tới đây.
Nó quay lưng về phía Dư Bạch nằm xuống, bỗng nhiên phía sau vang lên tiếng sột soạt khe khẽ, có thứ gì đó chạm nhẹ vào người nó.
Tiểu lang tể quay đầu lại, quả nhiên là Dư Bạch — nó cũng chưa ngủ.
Dư Bạch vẫy đuôi đầy phấn khích, lén lật tấm đệm mềm lên, ngoạm ra gói giấy dầu giấu bên dưới.
Chóp mũi tiểu lang tể khẽ động, ngửi thấy mùi thơm nhè nhẹ, ánh mắt bất giác sáng lên.
Các ấu thú khác đều đang ngủ say, Dư Bạch ngậm gói giấy dầu nhảy ra khỏi ổ, quay đầu nhìn tiểu lang tể, ra hiệu bảo nó đi theo.
Ăn đồ trong ký túc xá quá nguy hiểm, lỡ làm các ấu thú khác tỉnh giấc thì rắc rối — chúng phải ra ngoài.
Tiểu lang tể do dự một chút, rồi đứng dậy đi theo.
Một trắng một nâu, hai ấu thú nối đuôi nhau, lặng lẽ tiến về phía cửa phòng.
Trong một cái ổ gần cửa sổ, Hắc Quyển nửa mở mắt ngồi dậy, định đi nhà vệ sinh.
Nó vừa ngáp vừa ngẩng đầu, đúng lúc nhìn thấy cửa phòng mở ra, hai bóng dáng lén lút trượt ra ngoài.
Tiểu heo rừng sững người, quay đầu nhìn về góc phòng — ổ của Dư Bạch quả nhiên trống trơn, ngay cả con sói cụt đuôi bên cạnh cũng biến mất.
Nhớ lại chuyện buổi tối Lê Thanh tới đưa ổ cho Dư Bạch, hai đứa nó đã ở riêng trong ký túc khá lâu, tiểu heo rừng càng nghĩ càng thấy có vấn đề.
Cơn buồn ngủ tan biến sạch, nó cũng chẳng thèm đi vệ sinh nữa, lập tức lén bám theo, muốn xem rốt cuộc Dư Bạch và tiểu lang tể ra ngoài làm gì.
Dư Bạch tới góc hành lang, đặt gói giấy dầu xuống, quay về phía tiểu lang tể phía sau, “ưm ưm” mấy tiếng.
Tiểu lang tể không hiểu nó nói gì, hạ giọng đoán: “Lê lão sư cho cậu à?”
Dư Bạch gật đầu, dùng móng bới gói giấy dầu, xé miệng gói ra.