Vài ngày nữa sẽ đến ngày ấu thú được về nhà, lúc đó Dư Bạch sẽ phải làm sao, cô vẫn chưa biết.
Là được thủ lĩnh Ô Vu mang về, hay ở lại trong vườn?
Nếu ở lại, cô còn có thể đón Dư Bạch về nhà chăm sóc một ngày...
Dư Bạch ngoan ngoãn ngồi trong ổ, nghiêm túc nghe lời Lê Thanh, rồi liếʍ liếʍ đầu ngón tay cô.
Trên lưỡi nó có những gai nhỏ li ti, điểm này giống đặc trưng của báo răng nứt.
Lê Thanh cũng có một đứa con trai, lớn hơn Dư Bạch khá nhiều, đang đúng vào tuổi nổi loạn khiến người ta đau đầu.
Giờ gặp phải một ấu thú ngoan ngoãn nghe lời như vậy, bản năng làm mẹ lập tức trào dâng.
Cô cúi đầu lấy từ trên người ra một gói giấy dầu, đặt vào trong ổ của Dư Bạch: “Một ít đồ ăn vặt, để dành lúc đói hãy ăn.”
Bên trong là một ít thịt khô, cô cố ý chọn phần mềm nhất, ấu thú nhỏ như Dư Bạch cũng ăn được.
Ở ấu thú viên, ăn uống hầu như phải tranh cướp, Lê Thanh lo Dư Bạch không tranh lại những ấu thú khác, đói bụng sẽ càng khổ.
Dù thủ lĩnh Ô từng ra lệnh không cho cô đối xử đặc biệt với Dư Bạch, nhưng đối diện một ấu thú gầy gò nhỏ bé như vậy, cô thật sự không nỡ.
Không nói đến chuyện sau này, hiện tại cô có thể giúp được bao nhiêu thì cứ giúp bấy nhiêu. Còn việc học tập sinh hoạt thường ngày trong vườn, vẫn phải dựa vào chính Dư Bạch.
Dư Bạch cúi đầu ngửi ngửi gói giấy dầu, nghĩ xem nên cất gói đồ này đi đâu.
Những chuyện xảy ra vào buổi chiều và tối đã khiến nó hiểu ra một điều: "Thức ăn là thứ phải tranh giành. Nếu để những ấu thú khác nhìn thấy nó có đồ ăn, chắc chắn sẽ có kẻ tới cướp."
Hơn nữa, dù nó không định ăn một mình, thì với từng ấy ấu thú, chút đồ trong gói giấy dầu cũng không đủ chia.
Còn nữa, tiểu lang ban tối đã nhường cho nó nửa bát thức ăn, chắc chắn cũng chưa ăn no. Nó phải để dành cho cậu ấy.
Dư Bạch lặng lẽ suy nghĩ một lúc, rồi dùng móng bới tấm đệm mềm trong ổ lên, giấu gói giấy dầu xuống tận đáy.
Lớp bông dày và đệm mềm che kín gói giấy dầu, đồng thời lấn át đi mùi thơm nhè nhẹ của thức ăn.
Lê Thanh nhìn hành động của Dư Bạch, xoa đầu nó khen: “Thông minh lắm.”
Sắp đến giờ ấu thú đi ngủ, Lê Thanh cũng phải rời đi.
Dư Bạch đi theo phía sau cô ra ngoài, vừa tới cửa thì đυ.ng phải tiểu heo rừng đang lén lút định chuồn đi.
Tiểu heo rừng len lén bám theo, không dám lại gần, chỉ đứng xa xa thò đầu nhìn vào cửa.
Nó thấy Lê Thanh làm cho Dư Bạch một cái ổ mới, đặt đúng vào chỗ trống phía sau. Sau đó Lê Thanh đứng quay lưng về phía cửa, che khuất tầm nhìn, nên tiểu heo rừng không thấy cảnh Dư Bạch giấu gói giấy dầu.
Nó vẫn chưa chịu từ bỏ, không muốn rời đi ngay, kết quả chưa kịp trốn kỹ đã bị phát hiện.
“Hắc Quyển,” Lê Thanh lên tiếng gọi nó, “thấy ta thì chạy làm gì?”
Tiểu heo rừng đành phải dừng lại, cắn răng quay người: “Lê lão sư... con... con đi ngang qua thôi...”
Con tiểu heo rừng này thường xuyên lẻn vào nhà bếp trộm đồ ăn, đã bị Lê Thanh bắt gặp hai ba lần, chỉ vì nó còn nhỏ nên chưa từng xử phạt.
Lê Thanh biết Hắc Quyển hơi sợ mình, thấy nó hôm nay coi như ngoan ngoãn, bèn gật đầu: “Đi đi.”