Chương 19

Rõ ràng bữa tối mỗi ấu thú đều có phần, Dư Bạch mơ hồ nhìn quanh. Nó thấy vài ấu thú miệng ngậm một bát, dưới chân còn ôm khư khư thêm một cái, hễ có đứa khác tới gần là nhe nanh dữ tợn. Còn một ấu thú gấu bờm giống như nó — không cướp được cơm, đã đánh nhau với một tiểu heo rừng.

Bụng Dư Bạch réo “ọc ọc”, ánh mắt thèm thuồng dán chặt vào bát cơm của kẻ khác.

Chẳng lẽ... nó cũng phải đánh nhau để cướp sao?

Nhưng hình như ai nó cũng đánh không lại.

Ở góc phòng, một tiểu Hắc Báo nằm trên đệm mềm, nuốt xong miếng cuối cùng, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Dư Bạch.

Cục bông trắng đứng lẻ loi một mình, nhìn là biết tối nay chắc đói meo.

Nó nhìn một lúc, lại cúi nhìn bát cơm của mình — phần của nó nhiều nhất, dù chiều nay mệt thật, ăn bớt hai miếng cũng chẳng sao... hay là...

Ô Nguyên dùng móng khều khều mép bát, suy nghĩ xem làm sao gọi cục bông trắng kia qua, rồi lấy cớ gì đó bố thí cho nó chút đồ ăn.

Nó làm vậy là vì thấy đối phương đáng thương, chứ không phải vì lý do nào khác.

À đúng rồi, nhân tiện cảnh cáo nó luôn — không được nói lung tung chuyện ban ngày...

Tiểu Hắc Báo chuẩn bị tâm lý xong xuôi, ngẩng đầu lên lần nữa.

Nhưng đúng lúc ấy, cục bông trắng xoay người, hớn hở chạy về hướng khác.

Ở đó là một tiểu lang gầy gò, chiếc đuôi nâu cụt mất một đoạn, đang đẩy bát cơm của mình sang cho Dư Bạch.

Nhìn cục bông trắng vui vẻ cắm đầu ăn ngấu nghiến, tiểu Hắc Báo bỗng dưng thấy khó chịu, hừ lạnh một tiếng rồi quay mặt đi.

Tiểu lang cảnh giác quan sát xung quanh, vừa thấp giọng giục: “Ăn nhanh lên.”

Nó đã ăn hơn nửa, phần còn lại để hết cho Dư Bạch — ăn xong sớm thì đi sớm, chứ lát nữa chưa biết chừng lại có đứa khác tới cướp.

Cho dù Tiểu Lang không nhắc, tốc độ ăn của Dư Bạch cũng đã đủ nhanh rồi — nó đói thật sự.

Bữa tối là thịt thái sợi trộn với mấy khối rau, mùi vị so với chè trứng sữa buổi trưa thì kém hơn một chút, nhưng Dư Bạch vẫn ăn ngon lành, chẳng mấy chốc đã liếʍ sạch đáy bát, ợ một cái no nê rồi ngẩng đầu lên.

Nỗi lo của Tiểu Lang quả nhiên không thừa.

Dư Bạch vừa ăn xong, một tiểu heo rừng quen mặt đã chạy tới.

Nó chỉ thấy một cái bát trống không, mục đích thất bại, liền thè lưỡi làm mặt quỷ với Dư Bạch rồi quay đầu chạy mất.

Dư Bạch nhớ con heo rừng này — trên trán có ba vệt hoa văn rất đặc biệt, buổi chiều thường dính lấy Cách Nhân.

Hơn nữa vừa nãy nó còn thấy rõ, tiểu heo rừng này cướp được hai phần thức ăn, vậy mà ăn sạch nhanh như chớp.

Dư Bạch nhìn theo cái lưng tròn vo của nó, trong lòng không khỏi có chút ngưỡng mộ.

Ăn tối xong, thú nhân trưởng thành tới thu dọn xe thức ăn và bát đĩa.

Khoảng thời gian từ đó cho tới lúc đi ngủ, chính là lúc tự do nhất của đám ấu thú.

Dư Bạch theo Tiểu Lang trở về sân, nằm sấp trên tảng đá ở góc, vừa nằm vừa tiêu thực.

Thực ra nó vẫn chưa no hẳn, nhưng thức ăn chỉ có bấy nhiêu, hơn nữa còn là phần Tiểu Lang chia cho nó.

Dư Bạch từ từ nhích lại gần, nghiêng đầu gác lên móng vuốt của mình: “Áu u?”

Tiểu Lang khép hờ mắt, một lúc sau cảm thấy Dư Bạch lại xích gần thêm chút nữa, khẽ “ư ư” gì đó, bộ lông dài trắng mềm bị gió thổi qua.