Trong lòng nó vẫn hơi lo.
Trạng thái của tiểu báo đen kia... rõ ràng là không ổn lắm.
Con tiểu Hắc Báo vừa thắng trận đang nằm phơi nắng trên tảng đá, xung quanh là mấy ấu thú vây quanh, còn có đứa chuyên đi lấy nước cho nó.
Dư Bạch nhìn thấy cảnh đó, trong đầu mơ hồ hiểu ra — con báo thắng chắc là Cách Nhân.
Tiểu heo rừng lén lút ghé lại gần Cách Nhân, giọng nịnh nọt: “Cách Nhân, mấy hôm nữa ngươi được phát trứng sữa... chia cho ta một miếng nhỏ được không?”
Tiểu Hắc Báo liếc mắt sang.
Tiểu heo vội vàng nói tiếp: “Chỉ một miếng nhỏ thôi! Một miếng nhỏ xíu!”
“Có tí tiền đồ vậy thôi à.”
Tiểu Hắc Báo vẫy đuôi, hào phóng đáp: “Được.”
Đến giờ tan học, Ông Bình thúc giục đám ấu thú tập hợp.
Dư Bạch nhìn quanh, phát hiện cả hai tiểu báo quen mặt đều có mặt, Ô Nguyên không biết đã quay lại từ lúc nào.
Tiểu báo ngồi thẳng lưng, nhưng ria mép căng cứng, móng vuốt hơi siết chặt, bộc lộ sự căng thẳng.
Thua đánh nhau thì chẳng có gì to tát, nó cũng không phải lần đầu thua Cách Nhân, phản ứng của mọi người nó đã quen rồi.
Nhưng hôm nay thì khác...
Tiểu Hắc Báo lén quan sát xung quanh, phát hiện không có ấu thú nào nhìn nó bằng ánh mắt khác thường, cũng không ai tụm năm tụm ba bàn tán.
Đặc biệt là Cách Nhân, vẫn đang đắm chìm trong cảm giác “hôm nay lại thắng rồi”, đầy thỏa mãn và kiêu hãnh.
Nó thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra chuyện nó trốn đi khóc... con ấu thú mới kia không đi nói lung tung.
Hơn nữa, lúc đó nó quá hoảng, chỉ lo rời khỏi chỗ ấy càng nhanh càng tốt, nên mới trực tiếp trèo tường ra ngoài sân.
Nếu để Ông Bình biết được chuyện này, rồi lại báo cho ba nó, chắc chắn không tránh khỏi một trận mắng xối xả.
Thế nhưng con Tông Hùng trưởng thành đứng phía trước chẳng buồn liếc nó lấy một cái, chỉ tự mình dặn dò đám ấu thú tối nay phải ngoan ngoãn, trước khi ngủ nó sẽ quay lại kiểm tra một lượt.
Tiểu Hắc Báo quay đầu, vừa hay thấy cục bông trắng đang ngồi xổm phía sau, đυ.ng trúng một đôi mắt xanh lam.
Dư Bạch thấy tiểu báo nhìn mình, mừng rỡ vẫy đuôi lia lịa.
Tiểu báo lập tức quay phắt đầu đi, lông trên lưng hơi xù lên.
Sau khi Tông Hùng rời đi, đám ấu thú chính thức được tự do.
Dư Bạch lại muốn chạy đi tìm tiểu báo, nhưng bị Tiểu Lang giữ chặt cái đuôi.
“Sắp ăn cơm rồi.”
Tiểu Lang liếc nhìn thân hình gầy nhom của Dư Bạch, vẻ mặt nghiêm túc: “Đừng chạy lung tung.”
Năm vòng chạy buổi chiều đã vắt cạn thể lực, Dư Bạch đói đến mức không chịu nổi.
Nghe nói sắp ăn cơm, nó lập tức vứt tiểu báo ra sau đầu.
Chẳng mấy chốc, hai thú nhân tới dẫn cả đám ấu thú sang phòng ăn. Ngay từ ngoài cửa, bọn nhỏ đã ngửi thấy mùi thức ăn, mắt đứa nào đứa nấy sáng rực, chen lấn không ngừng.
Dư Bạch và Tiểu Lang bị ép dạt sang mép. Xung quanh ồn ào náo nhiệt, Tiểu Lang cúi đầu nói gì đó, Dư Bạch không nghe rõ.
Đúng lúc này, cửa phòng mở ra.
Tiểu Lang “vèo” một cái lao vào trong.
Không chỉ nó, các ấu thú khác cũng ùa vào như ong vỡ tổ. Chỉ có Dư Bạch chậm chạp đứng ngây ở cửa, suýt nữa thì bị xô ngã.
Đợi Dư Bạch đứng vững rồi theo vào, vừa nhìn đến xe thức ăn thì thấy — hai dãy giá trống trơn.
Chỉ trong chớp mắt, đồ ăn đã bị cướp sạch.