Chương 16

Dư Bạch cũng nằm rạp xuống, nghiêng đầu nhìn đứa này rồi lại nhìn đứa kia, ánh mắt đầy bối rối.

Tiểu lang thấy bộ dạng ấy thì biết ngay là khó mà phân biệt nổi: “...Thôi bỏ đi.”

Một lúc sau, nó lại nói: “Ta tên là Đoản Vĩ.”

Một cái tên qua loa cho có — không họ, không ý nghĩa đặc biệt.

Ánh mắt tiểu lang lạnh nhạt. Nó trông gầy gò nhỏ thó, nhưng lại toát ra sự trầm ổn không hợp với tuổi tác.

Dư Bạch vẫy đuôi, ngẩng đầu kêu “ưm” một tiếng, rồi dùng móng kéo tấm thẻ gỗ trước cổ ra, nhích lại cho tiểu lang xem.

Trên thẻ khắc đầy vết khắc. Đám ấu thú này còn chưa bắt đầu học chữ, tiểu lang không đọc được, nhưng đoán đó là tên của Dư Bạch, liền gật đầu lấy lệ: “Ừ, thấy rồi.”

Dư Bạch vui ra mặt, đuôi vẫy còn hăng hơn, áp sát nằm cạnh tiểu lang.

Nó đã nhớ kỹ — tiểu lang tên Đoản Vĩ. Ở đây chỉ có mỗi mình nó là tộc lang, chắc chắn không nhầm được.



Nghỉ ngơi đủ rồi, Tông Hùng trưởng thành từ ngoài sân quay lại, đám ấu thú lại xếp thành hai hàng, ngồi xổm ngay ngắn.

Ông Bình gọi tên vài ấu thú, khen ngợi biểu hiện lúc chạy vòng vừa rồi. Khi ánh mắt lướt qua Dư Bạch, ông hơi khựng lại.

Sau đó, ông cho ấu thú chia cặp hai hai, tự do tỉ thí.

— nói thẳng ra là đánh nhau.

Tuổi tác của đám ấu thú xấp xỉ nhau, nhưng năng lực thì mạnh yếu khác biệt. Lúc chạy vòng đã lộ rõ, nên khi chọn đối thủ, chúng đều cố gắng tìm kẻ ngang sức.

Thế là tiểu lang rất tự nhiên chọn Dư Bạch, dẫn nó tới khoảng đất trống gần đó, hất cằm: “Ngươi ra tay trước đi.”

Tai Dư Bạch giật giật: “Áu ư?”

Nó không hiểu “tỉ thí” là gì. Tiểu lang nói gọn lỏn: “Qua đánh ta.”

Lần này Dư Bạch hiểu rồi, phấn khích vẫy đuôi, hạ thấp người rồi lao mạnh tới.

Tiểu lang vốn chẳng để đòn tấn công ấy vào mắt — trông cứ như Dư Bạch nghĩ đây là trò chơi.

Quả nhiên, Dư Bạch chẳng có tí lực nào, đυ.ng nhẹ hều vào người tiểu lang.

Tiểu lang cũng rất biết điều, thuận thế nghiêng đầu ngã ra, nói trái lương tâm: “Khá lắm.”

Dù sao cũng chỉ diễn cho có, tạm ổn là được.

Đợi Dư Bạch bò dậy, tiểu lang cũng làm một lượt, cúi đầu dùng trán húc nhẹ, đẩy Dư Bạch sang bên.

Hai đứa vừa “hoàn thành nhiệm vụ” thì nghe bên cạnh xôn xao.

Cả hai cùng quay đầu, thấy hai tiểu báo đen đứng giữa sân, xung quanh vây kín ấu thú.

Tiểu lang lộ vẻ xem kịch hay: “Hai đứa này lại sắp đánh nhau rồi.”

Nó ra hiệu cho Dư Bạch theo mình, lén ra sát mép sân, đứng lên một tảng đá.

Tầm nhìn cao hơn hẳn, có thể nhìn rõ hai tiểu báo đen nói gì đó với nhau, rồi mỗi bên lùi lại vài bước.

Sân viện lập tức yên tĩnh. Đám ấu thú tự giác nhường ra một khoảng trống, ngay cả Ông Bình đứng bên cạnh cũng không ngăn cản.

Dư Bạch còn chưa kịp phân biệt xem hai tiểu báo đen ai là ai, thì chúng đã lao thẳng vào nhau.

Khác hẳn với màn “đùa giỡn cho có” lúc nãy giữa nó và tiểu lang, hai tiểu báo này đánh thật, dốc toàn bộ sức lực.

Từ xa nhìn lại, hai cục đen quấn chặt lấy nhau — một bên cắn tai đối phương, bên kia đạp thẳng vào ngực.

Nhưng rất rõ ràng, một bên chiếm ưu thế, bên còn lại dần rơi vào thế yếu.

Chẳng mấy chốc, kẻ thất thế không đỡ nổi, lảo đảo lùi về phía sau.